Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ LÊ THỊ LÀI (SN 1921 – Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc)

MẸ LÊ THỊ LAI (SN 1931 – Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc) Trong ký ức của người dân xã Phước Mỹ Trung, hình ảnh Mẹ Lê Thị Lai, sinh năm 1931, luôn hiện lên như một biểu tượng bình dị nhưng sáng rực của thời hoa lửa. Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, quê hương còn chìm trong khói lửa, nhà mẹ là nơi bộ đội và cán bộ cách mạng thường ghé qua. Mẹ hiểu hơn ai hết rằng cuộc chiến này không chỉ lấy đi cơm gạo, sức lực mà có thể lấy luôn những gì thiêng liêng nhất của một người mẹ. Nhưng mẹ Lê Thị Lai

Vĩnh Long11/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẸ LÊ THỊ LAI (SN 1931 – Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc)

Trong ký ức của người dân xã Phước Mỹ Trung, hình ảnh Mẹ Lê Thị Lai, sinh năm 1931, luôn hiện lên như một biểu tượng bình dị nhưng sáng rực của thời hoa lửa. Mẹ đã sống trọn cuộc đời mình trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng này, nơi từng thấm đẫm máu xương của biết bao người con ưu tú. Mẹ không chỉ là một người nông dân chân chất, mà còn là một người mẹ có trái tim kiên cường, đã nuôi nấng và tiễn đưa những đứa con của mình ra chiến trường với tất cả niềm tin gửi vào ngày độc lập.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, quê hương còn chìm trong khói lửa, nhà mẹ là nơi bộ đội và cán bộ cách mạng thường ghé qua. Mẹ hiểu hơn ai hết rằng cuộc chiến này không chỉ lấy đi cơm gạo, sức lực mà có thể lấy luôn những gì thiêng liêng nhất của một người mẹ. Nhưng mẹ Lê Thị Lài không bao giờ chùn bước. Và chồng mẹ Anh Trần Văn Diễn và Con mẹ - Anh Nguyễn Văn Phong chuẩn bị lên đường, mẹ đều gói ghém trong ba lô cho con vài củ khoai, dúm muối mè và lời dặn quen thuộc: “Cứ đi đi, vì quê mình rồi sẽ sáng.”

Mẹ hiểu chiến tranh tàn khốc, nhưng chưa bao giờ mẹ để lộ sự lo âu trước mặt con. Chỉ khi cánh cửa khép lại sau bước chân ra trận của con, mẹ mới để nước mắt rơi trong im lặng. Người dân trong xóm từng kể rằng mỗi khi có tin báo tử được đưa về, mẹ lại đi thật chậm, đôi chân khụy xuống nhưng ánh mắt vẫn sáng. Họ nói: “Nỗi đau làm mẹ gục, nhưng tinh thần mẹ thì không ai bẻ nổi.”

Mẹ Lê Thị Lai đã sống trọn đời mình trên mảnh đất quê hương, gánh chịu những mất mát lớn lao nhưng vẫn âm thầm cống hiến bằng lòng yêu nước chân thành. Cuộc đời mẹ là bản anh hùng ca của người phụ nữ Nam Bộ kiên trung – những người mẹ đã góp phần làm nên chiến thắng mà không cần một dòng ghi công nào cho riêng mình.

Đến khi tuổi già bóng xế, mẹ vẫn nhắc về con bằng giọng nhẹ như gió: “Tụi nó đi vì nước, mẹ tự hào chớ.” Mẹ Lê Thị Lai mãi mãi là niềm tự hào của xã Phước Mỹ Trung, là ngọn lửa ngời sáng trong thời khắc bi hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn