MẸ LÊ THỊ MÉC – TẦN TẢO GIỮA MÙA BOM ĐẠN
MẸ LÊ THỊ MÉC – TẦN TẢO GIỮA MÙA BOM ĐẠN
Giữa vùng đất Hải Lăng – Diên Sanh (Quảng Trị), nơi từng hứng chịu những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, có một người mẹ đã sống trọn cuộc đời trong sự tảo tần, chịu đựng và hy sinh thầm lặng. Mẹ là Lê Thị Méc, sinh năm 1919 – một người mẹ bình dị nhưng mang trong mình cả một gia đình gắn bó với cách mạng.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ lặng lẽ ở lại quê nhà, vừa làm ruộng, vừa nuôi chồng, nuôi con tham gia hoạt động cách mạng. Những thửa ruộng quê hương không chỉ nuôi sống gia đình, mà còn nuôi dưỡng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Nhưng chiến tranh đã không buông tha gia đình nhỏ ấy. Người chồng của mẹ – liệt sĩ Phan Khắc Tịm, Bí thư chi bộ thôn, đã hy sinh ngày 28/02/1968. Nỗi đau chưa kịp nguôi, người con trai của mẹ – liệt sĩ Phan Mạo, Hạ sĩ Công an nhân dân, tiếp tục ngã xuống ngày 06/5/1970.
Hai lần tiễn người thân yêu nhất ra đi, hai lần trái tim người mẹ như hóa đá. Nhưng mẹ Lê Thị Méc không gục ngã. Mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục lao động, tiếp tục giữ gìn nếp nhà giữa những năm tháng bom đạn ác liệt nhất của quê hương.
Người ta nói rằng, mẹ giống như một bóng dáng quen thuộc của làng quê Quảng Trị – lặng lẽ, bền bỉ, không lời than vãn. Trong sự tần tảo ấy là sức mạnh của một người phụ nữ đã chọn cách đứng vững để đổi lấy sự tiếp bước của con và chồng trên con đường cách mạng.
Sau ngày đất nước thống nhất, ký ức về mẹ Lê Thị Méc vẫn còn in đậm trong lòng quê hương Diên Sanh. Đó là ký ức về một người mẹ đã hiến dâng cả gia đình mình cho Tổ quốc.
Ngày 12/02/2015, mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Đó là sự tri ân xứng đáng cho một cuộc đời tần tảo mà anh hùng, lặng thầm mà vĩ đại.
Mẹ Lê Thị Méc đã đi xa năm 2005, nhưng giữa Hải Lăng – Diên Sanh hôm nay, câu chuyện về mẹ vẫn còn đó – như một phần không thể tách rời của “thời hoa lửa”, nơi những người mẹ trở thành biểu tượng bất tử của đất nước.



