MẸ LÊ THỊ MÙI – MỘT ĐỜI LẶNG THẦM GỬI TRỌN CHO TỔ QUỐC
Đi qua hơn một thế kỷ cuộc đời, Mẹ Lê Thị Mùi, Tổ dân phố Quảng Minh, phường Nam Sầm Sơn đã trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ và hai lần chịu nỗi đau mất con trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời bình dị nhưng thấm đẫm sự hy sinh của Mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc để thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng giá trị của hòa bình, gìn giữ truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” và sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Trong hành trình tìm về những câu chuyện của một thời “hoa lửa”, tuổi trẻ phường Nam Sầm Sơn không khỏi xúc động khi nhắc đến Mẹ Lê Thị Mùi – người mẹ đã đi qua hơn một thế kỷ cuộc đời với biết bao gian lao, mất mát và những hy sinh lặng thầm mà lớn lao. Cuộc đời Mẹ không chỉ là câu chuyện riêng của một gia đình, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho biết bao người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những người con thân yêu của mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.
Mẹ Lê Thị Mùi sinh năm 1922, hiện đang sinh sống tại Tổ dân phố Quảng Minh, phường Nam Sầm Sơn. Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh, cuộc đời Mẹ đã đi qua biết bao biến động của lịch sử dân tộc. Đó là những tháng năm của đói nghèo, bom đạn và chia ly; là những ngày dài thấp thỏm chờ đợi tin tức của người thân từ chiến trường; là những đêm không ngủ của một người mẹ luôn hướng về những người con đang làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Mẹ có 8 người con. Trong những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, hai người con trai của Mẹ đã lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Khi đất nước cần, những người con ấy đã gác lại tuổi trẻ, gia đình và những ước mơ bình dị để bước vào chiến trường, mang theo niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình, thống nhất.
Hai lần tiễn con lên đường là hai lần Mẹ gửi một phần máu thịt của mình cho Tổ quốc. Trong giây phút chia tay, Mẹ cũng như bao người mẹ Việt Nam khác, dù trong lòng ngổn ngang lo lắng và thương nhớ, vẫn cố nén nước mắt, động viên các con vững bước làm tròn trách nhiệm với quê hương, đất nước. Phía sau những bước chân ra trận của người lính là bóng dáng của người mẹ tảo tần, ngày ngày lao động, chăm lo gia đình và âm thầm chờ đợi ngày con trở về.
Thế nhưng, chiến tranh đã không trả những người con ấy về với Mẹ. Cả hai người con trai đều anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hai người con, hai tuổi xuân đã hóa thành bất tử, góp phần làm nên ngày toàn thắng của dân tộc, để non sông được thu về một mối, để các thế hệ hôm nay được sống trong độc lập, tự do và hòa bình.
Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ mất con. Với Mẹ Lê Thị Mùi, nỗi đau ấy còn nhân lên gấp bội khi hai lần phải đón nhận tin dữ từ chiến trường. Những nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua đã trở thành vết thương sâu kín, theo Mẹ suốt cuộc đời. Nhưng giữa những mất mát lớn lao ấy, Mẹ vẫn kiên cường đứng vững, nén đau thương vào lòng để tiếp tục sống, tiếp tục lao động và chăm lo, nuôi dưỡng những người con còn lại trưởng thành.
Sự hy sinh của Mẹ không hiện diện bằng những lời nói lớn lao, cũng không được thể hiện bằng những điều ồn ào, phô trương. Đó là sự hy sinh lặng lẽ của một người mẹ đã trao cho đất nước những người con ưu tú nhất của mình; là những tháng năm bền bỉ vượt qua đau thương, thiếu thốn để giữ gìn mái ấm gia đình; là nghị lực phi thường được ẩn giấu trong dáng vẻ hiền hậu, bình dị của người phụ nữ Việt Nam.
Chính những người mẹ như Mẹ Lê Thị Mùi đã trở thành hậu phương vững chắc, góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Nếu những người con đã trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tiền tuyến, thì ở quê nhà, Mẹ cũng phải đối diện với một cuộc chiến không kém phần gian khó – cuộc chiến với nghèo đói, với sự chờ đợi, với nỗi nhớ thương và cả những mất mát không thể nguôi ngoai.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, quê hương ngày càng đổi mới, Mẹ Lê Thị Mùi đã bước qua tuổi 100 và đang sống cùng người con gái là bà Nguyễn Thị Chữ. Dấu ấn của thời gian đã hiện rõ trên mái tóc bạc, đôi bàn tay gầy và khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn. Nhưng ở Mẹ vẫn luôn toát lên vẻ hiền hậu, gần gũi và bình dị – vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam giàu lòng yêu thương, đức hy sinh và nghị lực sống bền bỉ.
Hơn một thế kỷ cuộc đời của Mẹ là hơn một thế kỷ chứng kiến những đổi thay của quê hương, đất nước. Từ những năm tháng chiến tranh gian khổ, mất mát đến cuộc sống hòa bình, ấm no hôm nay, Mẹ chính là một chứng nhân sống động của lịch sử. Trong mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười và từng câu chuyện Mẹ kể đều chứa đựng ký ức về một thời không thể nào quên, giúp thế hệ trẻ hiểu sâu sắc hơn về giá trị của cuộc sống hiện tại.
Đối với tuổi trẻ phường Nam Sầm Sơn, mỗi lần được đến thăm, được nắm tay và trò chuyện cùng Mẹ là một lần mỗi đoàn viên, thanh niên có dịp lắng lại. Những lời hỏi thăm chân thành, những món quà tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm, lòng biết ơn và sự kính trọng sâu sắc của thế hệ hôm nay đối với những hy sinh lớn lao của Mẹ và gia đình.
Không cần những lời lẽ quá lớn lao, chính cuộc đời của Mẹ đã là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tình mẫu tử, đức hy sinh và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Câu chuyện của Mẹ giúp mỗi người trẻ hôm nay hiểu rằng, phía sau nền hòa bình đang được thụ hưởng là biết bao máu xương của các anh hùng, liệt sĩ; là nước mắt, sự chờ đợi và nỗi đau kéo dài suốt cuộc đời của biết bao người mẹ.
Hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu xương của nhiều thế hệ cha anh và bằng những hy sinh thầm lặng của những người mẹ nơi hậu phương. Vì vậy, việc chăm lo, thăm hỏi và bày tỏ lòng tri ân đối với Mẹ không chỉ là trách nhiệm, mà còn là tình cảm thiêng liêng, là đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.
Câu chuyện về cuộc đời Mẹ Lê Thị Mùi cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi đoàn viên, thanh niên về trách nhiệm của mình trong thời đại hôm nay. Thế hệ trẻ cần biết trân trọng những gì đang có, sống có lý tưởng, có hoài bão và có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội; không ngừng học tập, rèn luyện, lao động và cống hiến để góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Tri ân không chỉ được thể hiện qua những chuyến thăm hỏi, những lời động viên hay những món quà vào các dịp lễ, Tết. Lòng biết ơn cần được chuyển hóa thành những hành động cụ thể, thiết thực trong học tập, lao động và cuộc sống hằng ngày. Đó là tinh thần tiên phong, xung kích trong những việc khó; là ý thức trách nhiệm với cộng đồng; là sự sẻ chia với những hoàn cảnh khó khăn; là quyết tâm giữ gìn truyền thống cách mạng và góp sức xây dựng phường Nam Sầm Sơn ngày càng văn minh, giàu đẹp.
Mỗi việc làm tốt, mỗi hành động đẹp và mỗi đóng góp tích cực của tuổi trẻ hôm nay chính là một lời tri ân chân thành đối với Mẹ, với những người con đã hy sinh và với các thế hệ đi trước. Đó cũng là cách thiết thực nhất để những giá trị cao đẹp của lòng yêu nước và truyền thống cách mạng tiếp tục được trao truyền, để lịch sử luôn hiện diện trong đời sống của thế hệ hôm nay và mai sau.
Mẹ Lê Thị Mùi – một cuộc đời giản dị nhưng chứa đựng biết bao ý nghĩa lớn lao. Mẹ như một “ngọn lửa” âm thầm vẫn đang cháy, giữ gìn ký ức của một thời gian khổ mà hào hùng, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình và soi sáng con đường để tuổi trẻ hôm nay vững bước đi lên.
Tuổi trẻ phường Nam Sầm Sơn nguyện tiếp tục gìn giữ và lan tỏa ngọn lửa thiêng liêng ấy; luôn khắc ghi những hy sinh của Mẹ và các thế hệ cha anh; không ngừng tu dưỡng, rèn luyện, sống đẹp, sống có ích và sẵn sàng cống hiến. Để những mất mát không bao giờ bị lãng quên, để truyền thống yêu nước mãi được tiếp nối và để quê hương Nam Sầm Sơn ngày càng phát triển, xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.


