Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Lê Thị Năm – Người mẹ chỉ mong được nằm cạnh các con

Mẹ Lê Thị Năm – người mẹ đã gửi những người con cho Tổ quốc và mang theo tình yêu ấy suốt cả cuộc đời

Đồng Nai27/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ LÊ THỊ NĂM – NGƯỜI MẸ CHỈ MONG ĐƯỢC NẰM CẠNH CÁC CON

Trong những câu chuyện về chiến tranh, có những nỗi đau không thể kể hết bằng lời. Đó là nỗi đau của những người mẹ tiễn con ra trận rồi chờ đợi trong vô vọng. Có những người mẹ đã lần lượt mất đi những người con thân yêu, để rồi cả cuộc đời mang theo khoảng trống không gì có thể lấp đầy.

Mẹ Lê Thị Năm là hình ảnh khiến người ta không khỏi nghẹn lòng khi nhắc đến những người mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Mẹ cũng từng có một mái nhà, có những người con để yêu thương, có những bữa cơm gia đình và những ngày tháng bình dị. Với một người mẹ, niềm hạnh phúc lớn nhất có lẽ chẳng cần gì nhiều: chỉ mong con khỏe mạnh, trưởng thành, dựng xây gia đình và được trở về bên mẹ sau những ngày xa cách.

Nhưng chiến tranh đã lấy đi sự bình yên ấy.

Khi Tổ quốc cần những người con lên đường, mẹ đã tiễn các con đi. Trong khoảnh khắc chia tay, có lẽ mẹ đã cố giấu những giọt nước mắt để các con yên lòng.

Mẹ hiểu con mình ra trận là để bảo vệ quê hương.

Mẹ hiểu phía trước là những tháng ngày đầy hiểm nguy.

Nhưng một người mẹ dù mạnh mẽ đến đâu vẫn không thể ngăn trái tim mình lo lắng.

Từ ngày các con đi, căn nhà trở nên vắng hơn.

Chiếc giường quen thuộc thiếu đi người nằm.

Mâm cơm thiếu những tiếng gọi thân thương.

Mỗi lần có tin từ chiến trường, lòng mẹ lại thấp thỏm. Một lá thư gửi về có thể khiến mẹ vui cả ngày. Một tin báo bình an cũng đủ để mẹ nhẹ lòng.

Rồi chiến tranh đi qua những năm tháng khốc liệt nhất.

Có những người con của mẹ không trở về.

Nỗi đau đầu tiên chưa kịp nguôi, mẹ lại phải đối diện với những mất mát tiếp theo. Những người con lần lượt nằm lại nơi chiến trường, để lại phía sau một người mẹ già với những ký ức không thể nào quên.

Có lẽ mẹ đã từng ngồi thật lâu trước di ảnh các con.

Nhìn từng khuôn mặt thân quen.

Nhớ những ngày các con còn nhỏ.

Nhớ tiếng gọi mẹ.

Nhớ những bữa cơm gia đình.

Nhớ những lần các con đi xa rồi trở về.

Nhưng giờ đây, những người con ấy chỉ còn có thể gặp trong ký ức.

Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ của các con, nhưng không thể lấy đi tình yêu của mẹ dành cho con.

Thời gian trôi qua, tóc mẹ bạc dần. Cuộc đời mẹ bước sang những năm tháng cuối. Khi ấy, điều mẹ mong mỏi có lẽ không còn là một điều gì lớn lao.

Mẹ chỉ mong được nằm cạnh các con.

Một ước nguyện nghe thật giản dị, nhưng phía sau đó là cả một đời chờ đợi.

Mẹ đã sống quá lâu trong nỗi nhớ.

Đã từng tiễn các con đi và chờ ngày trở lại.

Đã từng hy vọng rồi lại đau đớn khi biết các con không thể trở về.

Vì thế, nếu không thể gặp các con trong cuộc đời này, mẹ chỉ mong một ngày nào đó mình được nằm gần các con, được ở bên những người con mà mẹ đã nhớ thương suốt bao năm tháng.

Đó không phải là lời than trách.

Đó là tiếng lòng của một người mẹ.

Một người mẹ đã dành cả cuộc đời để yêu thương và chờ đợi.

Câu chuyện của mẹ Lê Thị Năm khiến chúng ta hiểu rằng, chiến tranh không chỉ có những trận đánh, những chiến thắng hay những con số trên trang sử. Phía sau mỗi người lính hy sinh là một gia đình mất đi một người thân. Phía sau mỗi người con nằm xuống là một người mẹ mang theo nỗi đau suốt đời.

Những người mẹ ấy không đứng giữa chiến trường.

Nhưng họ cũng là những người đã chịu đựng một cuộc chiến rất dài – cuộc chiến với nỗi nhớ và sự mất mát.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những người mẹ năm xưa có thể đã đi qua gần trọn một đời người. Nhưng sự hy sinh của họ vẫn còn đó.

Một người mẹ trao cho Tổ quốc những người con.

Đất nước trao lại cho mẹ một niềm tự hào hòa cùng nỗi đau không thể gọi tên.

Và khi nhắc đến mẹ Lê Thị Năm, chúng ta không chỉ nhớ về một người mẹ cụ thể. Mẹ còn là biểu tượng cho biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng có chung một số phận: tiễn con ra trận, chờ con trở về và cuối cùng chỉ còn biết tìm con trong ký ức.

Có những người mẹ không mong mình được ghi tên trên bia đá.

Không mong được nhận một phần thưởng nào.

Họ chỉ mong một điều giản dị:

Được ở gần các con.

Và nếu có một nơi nào đó bình yên hơn cuộc đời, xin mong rằng ở nơi ấy, mẹ Lê Thị Năm đã được nằm cạnh những người con thân yêu của mình.

Không còn tiếng bom.

Không còn chia ly.

Không còn những năm tháng chờ đợi.

Chỉ còn tình mẫu tử – thứ tình cảm mà ngay cả chiến tranh cũng không thể chia cắt.

Mẹ Lê Thị Năm – người mẹ đã gửi những người con cho Tổ quốc và mang theo tình yêu ấy suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn