MẸ LÊ THỊ NGỌ – NGƯỜI MẸ TIỄN CHỒNG, TIỄN HAI NGƯỜI CON RA TRẬN
Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh bằng sự chờ đợi. Họ không có mặt nơi chiến trường, nhưng từng ngày, từng tháng, họ vẫn hướng về những người thân đang ở nơi bom đạn. Với mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Ngọ, quê xã Đoàn Thượng, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương cũ, sự chờ đợi ấy đã trở thành một phần của cả cuộc đời.
MẸ LÊ THỊ NGỌ – NGƯỜI MẸ TIỄN CHỒNG, TIỄN HAI NGƯỜI CON RA TRẬN
Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh bằng sự chờ đợi. Họ không có mặt nơi chiến trường, nhưng từng ngày, từng tháng, họ vẫn hướng về những người thân đang ở nơi bom đạn. Với mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Ngọ, quê xã Đoàn Thượng, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương cũ, sự chờ đợi ấy đã trở thành một phần của cả cuộc đời.
Mẹ sinh năm 1928. Khi còn trẻ, mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Tái Tự, người cùng quê. Hai vợ chồng có sáu người con, ba trai và ba gái. Cuộc sống gia đình vốn bình dị như bao gia đình ở làng quê Hải Dương.
Rồi chiến tranh đến.
Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, ông Tự nhập ngũ, cùng đơn vị chiến đấu trên nhiều chiến trường. Ở quê nhà, mẹ Ngọ một mình chăm lo gia đình, nuôi dạy các con. Năm 1954, đất nước hòa bình ở miền Bắc, ông Tự trở về. Những tưởng từ đây gia đình sẽ được sống những ngày tháng đoàn tụ, nhưng cuộc sống bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào những năm tháng ác liệt, ông Tự lại quyết định tái ngũ, trở lại quân đội.
Một lần nữa, mẹ Ngọ phải xa chồng.
Một lần nữa, căn nhà nhỏ chỉ còn người mẹ cùng những đứa con.
Một mình nuôi sáu người con, mẹ phải gánh vác công việc gia đình và cuộc sống thường ngày. Nhưng mẹ không than phiền. Theo lời kể được Báo Quân đội nhân dân ghi lại, mẹ từng nói rằng đất nước khi ấy còn lầm than, đâu chỉ riêng gia đình mình phải sống trong cảnh xa cách, vất vả. Mẹ tin rằng khi chồng và con yên tâm làm nhiệm vụ nơi chiến trường thì họ sẽ hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Chính niềm tin ấy đã truyền sang những người con của mẹ.
Hai người con trai Nguyễn Trọng Chuẩn và Nguyễn Trọng (Quốc) Tuấn, khi vừa tròn 18 tuổi, đều viết đơn tình nguyện nhập ngũ, tiếp bước người cha đang ở trong quân đội.
Năm 1966, Nguyễn Trọng Chuẩn nhập ngũ. Những năm tháng tuổi trẻ của anh gắn với chiến trường. Đến năm 1972, trong một trận đánh của đơn vị vào sân bay Đồng Xoài, Bình Phước, anh đã hy sinh.
Ngày ông Nguyễn Tái Tự trở về thăm gia đình cũng là ngày gia đình nhận được tin báo tử của người con trai.
Một ngày mà lẽ ra phải là ngày đoàn tụ của vợ chồng sau những năm xa cách, lại trở thành ngày gia đình phải đối mặt với nỗi đau mất con.
Trong khoảnh khắc ấy, mẹ Ngọ lại trở thành chỗ dựa cho cả gia đình. Mẹ phải nén nỗi đau của một người mẹ để cùng chồng và các con vượt qua mất mát.
Nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Năm 1974, người con trai thứ hai là Nguyễn Trọng (Quốc) Tuấn cũng tình nguyện nhập ngũ. Anh cùng đơn vị ra trận, nhiều lần xung phong ở tuyến đầu trong những trận đánh ác liệt.
Tháng 4 năm 1978, khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc, anh là tiểu đội trưởng, được giao chỉ huy một mũi tiến công chiếm lĩnh trận địa của địch. Trong trận chiến, anh trúng đạn và hy sinh.
Hai người con trai của mẹ, hai người thanh niên đang ở tuổi đẹp nhất của cuộc đời, lần lượt nằm lại.
Một người hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Một người hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Còn mẹ Ngọ ở quê nhà phải mang theo nỗi đau ấy suốt phần đời còn lại.
Trên bàn thờ gia đình, những bức ảnh của chồng và hai người con liệt sĩ được mẹ gìn giữ cẩn thận. Mỗi khi nhớ về các con, mẹ vẫn nhớ hình ảnh những chàng trai cao ráo, nhanh nhẹn và tháo vát.
Mẹ đau.
Nhưng trong nỗi đau ấy cũng có niềm tự hào.
Mẹ tự hào vì những người con của mình đã sống xứng đáng với gia đình, quê hương và đất nước.
Năm 2015, mẹ Lê Thị Ngọ được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những mất mát mà mẹ và gia đình đã trải qua. Nhưng có lẽ, đối với mẹ, điều quý giá nhất vẫn là ký ức về những người thân yêu.
Ngày nay, quê hương Đoàn Thượng, Gia Lộc, Hải Dương cũ, nay thuộc địa bàn thành phố Hải Phòng, đã có nhiều đổi thay. Những người trẻ được sống trong hòa bình, được học tập và xây dựng cuộc sống của mình.
Nhưng trong những mái nhà của quê hương vẫn còn những câu chuyện về một thời chiến tranh.
Câu chuyện của mẹ Lê Thị Ngọ là một câu chuyện như thế.
Mẹ đã tiễn chồng đi rồi lại tiễn hai người con lên đường. Mẹ đã một mình nuôi sáu người con, đã trải qua những năm tháng xa cách và cuối cùng phải chứng kiến hai người con mãi mãi không trở về.
Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng mẹ đã góp phần vào cuộc chiến bằng chính sự hy sinh của gia đình mình.
Để hôm nay, khi chúng ta được sống trong những ngày tháng bình yên, có thể hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ của những người đã ra đi.
Bằng nước mắt của những người vợ.
Bằng nỗi nhớ của những người con.
Và bằng cả cuộc đời của những người mẹ.
Mẹ Lê Thị Ngọ – người mẹ của quê hương Hải Dương – đã đi qua một thời hoa lửa như thế. Câu chuyện về mẹ sẽ còn được kể lại để thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ những người đã hy sinh vì Tổ quốc.


