mẹ Lê Thị Tịch
Sau cuộc nổi dậy của quân và dân ta ở tết Mậu Thân 1968, lúc này binh lính địch truy lùng đánh phá làng mạc lán trại thương bệnh binh, trạm phẫu thuật của Sư đoàn 2 và Quân khu 5, buộc người dân vùng trong dãy núi Lớn, núi Cổ Sưa, vườn ông Quốc… Nhiều người đánh lừa địch bằng việc gồng gánh bế con chạy về phía Nam thì bị binh lính địch phục kích sát hại, số người vào hang Hố Dù đói khát chết đói bệnh tật là ông Quốc, ông Bắc, ông Lê Dỡ, bà Lắm, ông Hòa, bà Đề … lúc này cháu Thuận con của vợ chồng ông Hữu chưa đầy mười tháng/ tuổi đói khát gào thét. Nếu để tiếng con trẻ từ trong hang núi vọng ra thì tính mạng của hàng trăm thương bệnh binh, cán bộ, du kích huyện Quế Sơn sẽ bị lính địch xông vào bắn giết. Bố mẹ cùng mọi người dỗ dành cháu nhưng cơn đói khát càng làm cháu bé khóc to hơn. Trước nguy cơ đó mọi người trong hang động viên ông bà Hữu xem xét đến tính mạng của cháu bé để bảo toàn lực lượng trong hang, vợ chồng ông bà Hữu nhìn đứa con nước mắt đầm đìa rồi ông Hữu va cháu Thuận vào gốc cây chò, trước sự chứng kiến của đồng chí Nguyễn Thị Hồng Sinh, Trần Văn Thắng cùng những người có mặt trong Hố Dù lúc bấy giờ.


