MẸ LÊ THỊ TRỌNG VỚI CHIẾC ÁO DÀI ĐEN
Đến ấp Hòa Phước tìm Bà mẹ Việt Nam anh hùng tôi đến nhà anh Võ Văn Chiến là cháu nội đang thờ cùng Mẹ, được nghe anh kể lại mẹ Lê Thị Trọng sinh năm 1890 mất năm 1960. Quê Mẹ ở ấp Hòa Phước, xã Vĩnh Hòa, gia đình ông bà nội rất nghèo, ở đất mướn. Mặc dù vậy, ông bà vẫn sống rất có tình làng nghĩa xóm và giàu lòng yêu nước. Ông đêm đêm đi giăng câu đêm cá về cho bà nội đi bán để đổi gạo ăn nuôi bốn người con và các cháu. Do sống những ngày tháng cơ cực phải thức đêm ở sông nước nên đã bị cảm lạnh chết.
Mẹ buồn rầu khi ông mất, một mình Mẹ phải nuôi bốn người con và hai đứa cháu nội (Võ Văn Rô, Võ Thị My). Vì cuộc sống quá khó khăn, Mẹ phải đi xuống tận cánh đồng Thạnh Phú làm cỏ, gặt lúa mướn. Hay bất cứ ai kêu gì, ở đâu Mẹ cũng đi làm để kiếm tiền nuôi con cháu. Đi đâu, Mẹ vẫn luôn mặc chiếc áo dài đen truyền thống, gắn liền với hình ảnh người phụ nữ Việt Nam lúc bấy giờ.
Không những có tình yêu thương gia đình, Mẹ còn có một tấm lòng yêu nước rất nồng nàn, tha thiết. Mỗi khi các anh bộ đội, cán bộ về đóng quân tại nhà, dù cuộc sống khó khăn thiếu thốn nhưng Mẹ vẫn chăm lo cho các anh từng bữa cơm, bát cháo, che chở, đùm bọc các anh như chính con ruột của mình. Cũng chính tấm lòng yêu nước đó, năm 1947 Mẹ đã cho người con trai cả của mình là anh Võ Văn Nhẫn tham gia kháng chiến. Anh đã anh dũng chiến đấu và hy sinh ngày 13 tháng 10 năm 1951. Khi hy sinh anh đang giữ chức vụ Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn II trong trận đánh ở huyện Thạnh Phú.
Khi nghe tin người con của mình đã hy sinh, Mẹ đau đớn vô cùng như mất đi một khúc ruột của mình. Nỗi đau đến với Mẹ quá bất ngờ, tưởng chừng như Mẹ không thể vượt qua nổi. Nhìn thấy nỗi đau của mình cũng như bao người mẹ khác có con hy sinh ngoài chiến trận nên Mẹ đã cố gắng vượt qua để tiếp tục nuôi dạy con cháu nối tiếp truyền thống chống giặc ngoại xâm bảo vệ Tổ quốc. Nhưng với tuổi già sức yếu lại vừa trải qua nỗi đau mất con nên Mẹ đã ra đi vào năm 1960.
Chiến tranh chưa dừng lại và ngày càng ác liệt hơn. Dù Mẹ đã ra đi nhưng lời dạy của Mẹ vẫn in sâu trong tâm trí của con cháu. Từ đây ba người con của Mẹ đã lên đường đi bộ đội và tham gia công tác tại địa phương.
Anh Võ Văn Thiệt là Công an xã Vĩnh Hòa, hy sinh ngày 27/4/1972 ở xã Tân Phú Tây, huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre.
Anh Võ Văn Thà là cán bộ Hậu cần tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu đã về hưu và bệnh già chết.
Anh Võ Văn Hoành là Trưởng Công an xã Vĩnh Hòa, hy sinh ngày 4/6/1972.
Được nghe lời kể lại của anh Rô và anh Chiến, là hai người cháu nội của Mẹ mới cảm nhận được Mẹ đã hy sinh lớn lao như thế nào. Mỗi anh đều có cha là liệt sĩ, cha các anh đều anh dũng hy sinh khi quê hương vẫn chưa hòa bình, độc lập. Mỗi lời kể của hai anh đều thấm đượm những nỗi buồn: “quê hương đã hòa bình rồi nhưng bà nội và cha đâu còn nữa”. Thương Mẹ biết bao khi mất sớm mà chưa được nhìn thấy Đảng và Nhà nước công nhận Mẹ là “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” với những cống hiến và niềm tin tất thắng của Mẹ nay đã thành sự thật.
Giờ đây mẹ Lê Thị Trọng với chiếc áo dài đen quanh năm lao động vất vả đã không còn nữa. Mẹ đã ra đi tuy không còn tấm ảnh để thờ, nhưng tấm gương về cuộc đời của Mẹ vẫn luôn sáng mãi cho con cháu noi theo. Đảng và Nhà nước luôn ghi nhớ công lao to lớn của Mẹ với bốn người con đều đi kháng chiến, hy sinh để đem lại hòa bình, độc lập cho ngày hôm nay.
Mẹ rất xứng đáng với danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.


