Bài viết

Mẹ Lê Thị Trưa - Người mẹ tần tảo, đức độ, đã cống hiến những người thân yêu nhất cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mảnh đất Hải Quy đã sinh ra biết bao con người kiên cường. Nhưng có lẽ, hình ảnh khiến người ta nhớ nhất vẫn là những người mẹ – những con người thầm lặng, chịu đựng và hy sinh nhiều hơn bất cứ ai. Mẹ Lê Thị Trưa là một trong những người mẹ như thế.

Quảng Trị11/04/2026Lê Hồng Sương (Đoàn trường Cao đẳng Kỹ thuật Quảng Trị)12 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mảnh đất Hải Quy đã sinh ra biết bao con người kiên cường. Nhưng có lẽ, hình ảnh khiến người ta nhớ nhất vẫn là những người mẹ – những con người thầm lặng, chịu đựng và hy sinh nhiều hơn bất cứ ai. Mẹ Lê Thị Trưa là một trong những người mẹ như thế.

Mẹ Trưa sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những buổi sớm gánh lúa, những chiều muộn vá áo bên bếp lửa. Mẹ ít nói, nhưng ai trong làng cũng biết mẹ là người hiền lành, đức độ, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.

Chiến tranh đến, cuộc sống vốn đã vất vả càng trở nên khó khăn hơn. Làng xóm bị càn quét, bom đạn rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng điều khiến mẹ đau lòng nhất không phải là những mất mát vật chất, mà là khi những người thân yêu lần lượt rời nhà ra trận.

Mẹ tiễn con đi mà không khóc. Mẹ chỉ dặn một câu giản dị: “Đi đi con, giữ lấy quê mình.” Câu nói ấy không chỉ là lời dặn, mà là cả niềm tin và sự gửi gắm của một người mẹ dành cho con.

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chờ đợi. Mỗi buổi chiều, mẹ lại ra đầu ngõ, nhìn về phía con đường làng, nơi những người lính thường trở về. Nhưng con của mẹ thì không.

Tin dữ đến từng lần một. Người con này hy sinh, rồi người con khác cũng không trở lại. Mỗi lần nhận tin, mẹ không gào khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ vào nhà, thắp nén hương, rồi ngồi rất lâu trước bàn thờ. Nỗi đau như thấm vào từng nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ.

Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục giúp đỡ cách mạng. Ngôi nhà nhỏ của mẹ từng là nơi che chở cho cán bộ, là chỗ trú ẩn an toàn trong những đợt càn quét của địch. Dù biết nguy hiểm, mẹ vẫn không do dự.

Có lần, địch nghi ngờ, đến khám xét nhà. Chúng lục tung mọi thứ, tra hỏi mẹ. Nhưng mẹ vẫn bình tĩnh, không để lộ bất cứ điều gì. Sự điềm tĩnh ấy không phải vì mẹ không sợ, mà vì mẹ hiểu rằng, nếu mình nao núng, sẽ có nhiều người khác gặp nguy hiểm.

Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại. Người dân vui mừng đoàn tụ, nhưng với mẹ Trưa, niềm vui ấy không trọn vẹn. Những người con đã ra đi không bao giờ trở lại. Ngôi nhà vẫn còn đó, nhưng thiếu vắng những tiếng cười.

Mẹ sống những năm tháng sau này trong sự kính trọng của bà con lối xóm. Không ai gọi mẹ bằng tên, mà gọi bằng tất cả sự yêu thương: “mẹ Trưa”. Với họ, mẹ không chỉ là một người mẹ của gia đình, mà là người mẹ của cả quê hương.

Mẹ không nói nhiều về sự hy sinh của mình. Nhưng mỗi lần nhắc đến con, giọng mẹ chậm lại, ánh mắt xa xăm. Có lẽ trong sâu thẳm, mẹ vẫn đang chờ một ngày nào đó, con sẽ trở về, như những người lính năm xưa.

Câu chuyện về mẹ Lê Thị Trưa không phải là câu chuyện của riêng một người, mà là hình ảnh của hàng nghìn bà mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Những người mẹ đã âm thầm hy sinh, cống hiến những gì quý giá nhất của mình cho Tổ quốc.

Và chính từ những con người bình dị ấy, đất nước đã đứng vững, vượt qua chiến tranh để đi đến hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn