Mẹ liệt sĩ- bà Lê Thị Lan
Ở cuối làng tôi có một ngôi nhà nhỏ, nơi bà Lê Thị Lan – mẹ của một liệt sĩ – đã sống lặng lẽ suốt nhiều năm qua. Con trai bà hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại nỗi đau không gì bù đắp được cho gia đình.
Ngày tiễn con lên đường nhập ngũ, bà Lan chỉ dặn con một câu giản dị: “Con đi vì đất nước, mẹ ở nhà chờ ngày con về.” Nhưng rồi, người con ấy đã không thể trở về. Giấy báo tử gửi về là nỗi đau tột cùng, nhưng bà Lan đã nén nước mắt, chấp nhận sự thật với niềm tự hào vì con mình đã hy sinh cho Tổ quốc.
Dù tuổi đã cao, bà Lan vẫn giữ gìn cẩn thận từng kỷ vật của con, coi đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng. Bà luôn động viên con cháu sống tốt, sống có ích cho xã hội để xứng đáng với sự hy sinh của người đã khuất.
Câu chuyện về bà Lan khiến tôi thấm thía hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Là thế hệ trẻ, chúng tôi cần biết ơn, trân trọng và tiếp nối truyền thống yêu nước, ra sức học tập, lao động và cống hiến cho quê hương, đất nước.



