Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ liệt sĩ Trương Thị Gấm

Mẹ liệt sĩ Trương Thị Gấm

Đồng Tháp23/02/2026Đoàn khoa Giáo Dục Tiểu học - Mầm non (Đoàn Trường Đại học Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Người mẹ: Trương Thị Gấm (bà Tư – Năm sinh: 1940)

Liệt sĩ: Lê Minh Chí (Hy sinh: 1980)

Trong hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc, dân tộc Việt Nam đã trải qua biết bao mất mát, hy sinh. Có những hy sinh được ghi danh bằng chiến công, nhưng cũng có những hy sinh lặng thầm, bền bỉ và sâu sắc, in hằn trong trái tim của những người mẹ tiễn con ra đi không hẹn ngày trở lại. Mẹ liệt sĩ Trương Thị Gấm, thường gọi là bà Tư, là một trong những người mẹ Việt Nam anh hùng thầm lặng như thế.

Mẹ Trương Thị Gấm sinh năm 1940, năm nay đã 85 tuổi. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh và hậu chiến đầy gian khó. Người con trai của mẹ, liệt sĩ Lê Minh Trí, đã lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia và anh dũng hy sinh vào năm 1980. Sự hy sinh cao cả ấy được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng Bằng khen Chiến công hạng Ba, như một minh chứng cho tinh thần cống hiến quên mình vì nghĩa vụ quốc tế và lý tưởng cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng.

Nhắc lại thời điểm ấy, ký ức trong lòng mẹ vẫn còn nguyên sự bồi hồi và xót xa.Bác Hai (liệt sĩ Lê Minh Chí) là đứa con cả: “Ở nhà nó hiền khô hà, Bác Hai con ai cũng biết nó hiền hết trơn á, ai cũng thương nó”. Khi con trai lên đường đi cách mạng, mẹ đang mang thai người con út trong gia đình (Bác Mười). Ngày tiễn con đi, mẹ vẫn nghĩ đó là chuyện bình thường, bởi con mới tham gia chưa lâu, niềm hy vọng ngày trở về vẫn còn hiện hữu. Thế nhưng, chiến tranh không cho mẹ kịp chuẩn bị tinh thần. Tin con hy sinh nơi chiến trường xa xứ đã đến quá sớm, để lại khoảng trống không gì bù đắp nổi trong lòng người mẹ.

Nỗi đau ấy càng trở nên sâu sắc hơn khi Bác Hai đã có gia đình riêng. Phía sau anh là người vợ trẻ và một con gái nhỏ còn thơ dại. Đứa trẻ chưa kịp lớn để hiểu thế nào là mất mát, đã sớm phải sống trong cảnh thiếu vắng tình cha. Người vợ chưa kịp hưởng trọn hạnh phúc gia đình đã phải gánh chịu nỗi đau góa bụa khi tuổi đời còn rất trẻ. Trước những mất mát chồng chất ấy, mẹ Tư không chỉ là người mẹ mất con, mà còn là người bà xót xa cho cháu, người mẹ chồng lo lắng cho tương lai của con dâu.

Dù đau thương là vậy, mẹ vẫn âm thầm nén lại tất cả để trở thành chỗ dựa tinh thần cho gia đình. Mẹ thay con trai đã khuất yêu thương, chăm lo và dõi theo từng bước trưởng thành của cháu gái. Bằng sự nhẫn nại và bao dung, mẹ tiếp tục gìn giữ mái ấm gia đình, tiếp nối sự sống và niềm tin mà người con hy sinh chưa kịp gửi trọn. Trong suốt những năm tháng ấy, nỗi đau không làm mẹ gục ngã, mà trở thành động lực để mẹ sống kiên cường, trọn nghĩa, trọn tình. Và dù tuổi mẹ đã cao, sức mẹ đã yếu nhưng khi “con” hỏi về Bác Hai thì Bà Tư liền ngồi bật dậy và kể lại những gì còn lại trong kí ức về người con trai của mình.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, độc lập, câu chuyện về mẹ liệt sĩ Trương Thị Gấm vẫn mang giá trị thiêng liêng và sâu sắc. Đó không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà còn là biểu tượng cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc. Sự hy sinh của liệt sĩ Lê Minh Trí và tấm lòng son sắt của mẹ Tư là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình, về trách nhiệm sống xứng đáng, biết ơn và tiếp nối những giá trị cao đẹp mà cha anh đã để lại.

Những người mẹ như mẹ Trương Thị Gấm có thể không đứng nơi chiến trường, nhưng chính họ đã làm nên hậu phương vững chắc, nơi bắt đầu và cũng là nơi lưu giữ vĩnh viễn những hy sinh bất tử cho độc lập, tự do của dân tộc.

Và giờ đây, tôi càng hiểu thêm rằng tôi nên trân quý cuộc sống này hơn vì Bà Tư và Bác Hai họ là người thân của tôi, dòng họ tôi và với biết bao hy sinh xương máu, nỗi đau mất mát ấy mới có được hạnh phúc trọn vẹn, đất nước hòa bình như ngày nay.

Trương Thị Gấm (bà Tư – Năm sinh: 1940)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn