Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Lư Thị Lụa – Người phụ nữ buôn gánh bán bưng nuôi cách mạng

Trong những năm tháng gian lao nhất, lòng yêu nước không chỉ có trong chiến hào. Nó còn có trên những đôi quang gánh của những người mẹ, người chị âm thầm đi qua cuộc đời.

Đồng Nai18/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – MẸ LƯ THỊ LỤA

Người phụ nữ buôn gánh bán bưng nuôi cách mạng

Giữa những năm tháng chiến tranh, có những người không trực tiếp cầm súng, không đứng giữa chiến hào, nhưng vẫn góp sức mình cho cách mạng bằng những công việc rất đỗi bình thường.

Mẹ Lư Thị Lụa là một người phụ nữ như thế.

Mẹ không có vũ khí.

Không có quân phục.

Không có những chiến công được tạo nên giữa tiếng súng.

Mẹ chỉ có đôi quang gánh và đôi chân của một người phụ nữ buôn gánh bán bưng.

Ngày ngày, mẹ mang hàng hóa đi bán, len lỏi qua những con đường làng, những khu chợ và xóm nhỏ. Công việc mưu sinh ấy tưởng như chẳng liên quan gì đến chiến tranh, nhưng chính nó lại trở thành một cách để mẹ âm thầm nuôi dưỡng và tiếp tế cho cách mạng.

Trong những năm tháng ấy, mỗi chuyến đi của mẹ đều có thể mang theo một nhiệm vụ.

Một ít lương thực.

Một chút tiền.

Một món hàng.

Hay những thứ cần thiết cho cán bộ đang hoạt động bí mật.

Mẹ đi bán hàng như bao người phụ nữ khác.

Nhưng phía sau đôi quang gánh là một niềm tin mà mẹ luôn gìn giữ.

Chiến tranh khiến cuộc sống của người dân vốn đã khó khăn lại càng thiếu thốn. Cơm ăn, áo mặc đều phải chắt chiu. Thế nhưng những người hoạt động cách mạng vẫn cần được nuôi dưỡng, cần có lương thực để tồn tại và tiếp tục công việc.

Và mẹ đã góp phần bằng chính sức lao động của mình.

Buôn gánh bán bưng để nuôi gia đình, nhưng cũng là để nuôi cách mạng.

Mỗi đồng tiền kiếm được từ những buổi chợ, những chuyến đi bán hàng có thể được mẹ dành dụm để hỗ trợ cán bộ.

Mỗi phần lương thực trao đi có thể là một bữa ăn giúp một người cán bộ vượt qua những ngày gian khó.

Những việc ấy không ồn ào.

Không có tiếng súng.

Không có chiến công vang dội.

Nhưng lại đòi hỏi một điều vô cùng quan trọng:

lòng can đảm.

Bởi trong chiến tranh, việc giúp đỡ cách mạng luôn tiềm ẩn nguy hiểm.

Chỉ cần một sơ suất, một lời nói bị nghe thấy, một hành động bị nghi ngờ, mẹ và gia đình có thể phải đối mặt với những hậu quả khôn lường.

Nhưng mẹ vẫn làm.

Bởi mẹ hiểu rằng những người đang hoạt động ngoài kia cũng là những người con của quê hương.

Họ đang chiến đấu vì một ngày đất nước được bình yên.

Và mẹ chọn đứng về phía họ bằng cách mà mình có thể làm được.

Có thể người ta sẽ nhớ đến những trận đánh lớn.

Nhớ đến những vị tướng.

Nhớ đến những chiến công trên chiến trường.

Nhưng phía sau mỗi chiến công ấy còn có biết bao con người bình dị.

Những người nấu cơm.

Những người giấu cán bộ.

Những người đưa thư.

Những người vận chuyển lương thực.

Và những người phụ nữ mang đôi quang gánh đi qua những con đường đầy nguy hiểm để tiếp tế cho cách mạng.

Mẹ Lư Thị Lụa chính là một phần của thế hệ ấy.

Một người phụ nữ bình thường nhưng đã làm một việc không bình thường.

Mẹ đã biến công việc mưu sinh thành một cách đóng góp cho đất nước.

Đôi quang gánh của mẹ không chỉ mang hàng hóa.

Nó còn mang theo niềm tin, sự chở che và tình yêu quê hương.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Những khu chợ ngày xưa tiếp tục đông đúc.

Những con đường từng in dấu chân người buôn bán trở lại với nhịp sống bình thường.

Nhưng hình ảnh người phụ nữ với đôi quang gánh năm nào vẫn còn là một câu chuyện đẹp về sức mạnh của những con người bình dị trong thời hoa lửa.

Bởi trong chiến tranh, không phải ai cũng có thể cầm súng.

Nhưng ai cũng có thể góp một phần sức lực của mình.

Một gánh hàng.
Một bữa cơm.
Một đồng tiền.
Một lần giúp đỡ.

Những điều nhỏ bé ấy, khi được hàng triệu con người cùng góp sức, đã trở thành một sức mạnh lớn lao.

Mẹ Lư Thị Lụa – người phụ nữ buôn gánh bán bưng nuôi cách mạng.

Một cuộc đời có thể bắt đầu từ những gánh hàng nhỏ bé, nhưng những việc mẹ làm đã góp thêm một phần vào hành trình đi đến ngày đất nước hòa bình.

Và câu chuyện của mẹ nhắc chúng ta rằng:

Trong những năm tháng gian lao nhất, lòng yêu nước không chỉ có trong chiến hào. Nó còn có trên những đôi quang gánh của những người mẹ, người chị âm thầm đi qua cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn