MẸ LUÔN CHỜ CON VỀ
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ LUÔN CHỜ CON VỀ
Tác giả: Hồ Thị Như Quỳnh-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Vũ Diệu Linh
-Năm Sinh:1959
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Mỗi người mẹ đều có một câu chuyện để nhớ về con mình. Có người nhớ những ngày con còn thơ bé, có người nhớ khoảnh khắc con trưởng thành, còn với bà Vũ Diệu Linh, sinh năm 1941, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, ký ức sâu đậm nhất là ngày người con trai khoác ba lô rời quê hương để thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Dù nhiều năm đã trôi qua, mỗi khi nhắc đến con, giọng bà vẫn đầy xúc động và tự hào.
Bà Linh cho biết con trai mình tên là Vũ Văn Đức, sinh năm 1959. Đức là người con cả trong gia đình, từ nhỏ đã rất hiếu thảo và biết lo toan. Những ngày cha mẹ bận việc đồng áng, cậu vừa chăm em, vừa nấu cơm, chăn trâu rồi mới cắp sách đến trường. Bà thường nói vui rằng Đức lớn lên từ mùi rơm rạ và những buổi chiều theo mẹ ra đồng nên rất chịu thương chịu khó.
Năm 1978, khi vừa tròn mười chín tuổi, Đức viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi biết tin, bà Linh lặng người đi một lúc rất lâu. Là mẹ, bà thương con nhưng cũng hiểu rằng Tổ quốc cần thì người thanh niên phải sẵn sàng lên đường. Trước ngày chia tay, bà thức suốt đêm vá lại chiếc áo, chuẩn bị ít bánh quê và dặn con phải giữ gìn sức khỏe, sống đoàn kết với đồng đội.
Sau thời gian huấn luyện, Đức được phân công về một đơn vị kỹ thuật. Công việc của anh là bảo dưỡng và sửa chữa các phương tiện phục vụ nhiệm vụ của đơn vị. Những ngày làm việc thường kéo dài từ sáng đến tối, nhiều khi phải thức trắng đêm để kịp sửa chữa phương tiện trước giờ xuất phát.
Theo lời bà Linh, sau khi hoàn thành nghĩa vụ trở về, Đức mới kể cho mẹ nghe về một kỷ niệm mà anh không bao giờ quên. Trong một đợt làm nhiệm vụ, nhiều phương tiện bị hỏng cùng lúc sau chặng hành quân dài. Nếu không sửa chữa kịp, kế hoạch của đơn vị sẽ bị chậm. Anh cùng đồng đội chia nhau làm việc suốt đêm. Thiếu dụng cụ, mọi người phải tận dụng từng linh kiện còn sử dụng được để thay thế. Đến khi chiếc xe cuối cùng nổ máy, trời cũng vừa hửng sáng. Nhìn những phương tiện lần lượt rời đơn vị, ai cũng quên hết mệt nhọc.
Bà Linh kể rằng điều khiến bà cảm động nhất là mỗi lá thư con gửi về đều chỉ viết những điều tốt đẹp. Đức luôn hỏi thăm sức khỏe của mẹ, động viên mẹ giữ gìn sức khỏe và nhắn rằng ở đơn vị mình vẫn khỏe, không phải lo lắng. Chỉ sau khi con trở về, bà mới biết đằng sau những dòng thư ngắn ngủi ấy là biết bao khó khăn và thiếu thốn mà con đã âm thầm vượt qua.
Xuất ngũ trở về quê hương, Đức tiếp tục lao động, chăm sóc gia đình và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Anh luôn giữ tác phong giản dị, đúng mực của người lính, sống chan hòa với bà con và sẵn sàng giúp đỡ mọi người mỗi khi cần. Đối với mẹ, anh vẫn là người con hiếu thảo, mỗi khi đi đâu về cũng ghé vào hỏi han và chăm sóc bà.
Bà Vũ Diệu Linh nhẹ nhàng chia sẻ rằng điều khiến bà hạnh phúc nhất không phải là con từng khoác áo lính, mà là sau những năm tháng cống hiến, con vẫn giữ được tấm lòng nhân hậu, sự chân thành và lòng hiếu thảo. Theo bà, đó là điều quý giá hơn bất kỳ thành tích nào.
Buổi trò chuyện kết thúc khi bà Linh chậm rãi gấp lại những lá thư cũ của con trai và cất vào chiếc hộp gỗ đã sờn màu theo năm tháng. Bà mỉm cười nói rằng những lá thư ấy sẽ còn được gia đình gìn giữ như một phần ký ức thiêng liêng. Với bà, người con năm nào đã trưởng thành từ tình yêu gia đình và lòng yêu nước, và đó sẽ mãi là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời của một người mẹ.
Tác giả
Hồ Thị Như Quỳnh



