Mẹ Lương Thị Phương sinh năm 1933
Mẹ Lương Thị Phương SN 1933 tại xã An Thạch, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên trước đây (nay là xã Tuy An Đông, tỉnh Đắk Lắk). Trong những năm kháng chiến, Mẹ tham gia lực lượng nữ dân quân tại địa phương, cùng nhân dân bảo vệ xóm làng, giữ gìn cơ sở cách mạng. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, Mẹ luôn thể hiện tinh thần kiên trung, giàu đức hy sinh, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình và cộng đồng.
Mẹ có bảy người con, trong đó có hai người con là liệt sĩ: Trần Minh Hiếu (hy sinh năm 1979) và Trần Minh Sơn (hy sinh năm 1983). Sự hy sinh ấy là minh chứng cho những đóng góp, mất mát lớn lao mà gia đình phải trải qua trong những năm tháng kháng chiến. Trong đau thương, Mẹ vẫn lặng lẽ vượt qua, tiếp tục nuôi dạy các con còn lại, giữ trọn phẩm chất kiên trung, trở thành chỗ dựa tinh thần của gia đình và địa phương.
Sau thời gian lâm bệnh nặng, mặc dù được gia đình và đội ngũ y, bác sĩ tận tình chăm sóc, cứu chữa, nhưng do tuổi cao, sức yếu, mẹ Phương đã từ trần vào 7 giờ 45 phút, ngày 17/4.
Chiến tranh đã qua đi gần nửa thế kỷ, đất nước hòa bình, độc lập, thống nhất, nhưng hàng triệu người mẹ, thân nhân liệt sĩ mãi mãi không gặp lại những người thương yêu nhất của mình. Sự cống hiến của các anh hùng liệt sĩ trong kháng chiến to lớn bao nhiêu thì nỗi đau của người mẹ ở hậu phương cũng lớn lao bấy nhiêu.
Phú Yên có 2.335 mẹ được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH), trong đó có 58 mẹ còn sống. Nhân kỷ niệm 75 năm ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7 năm nay, toàn tỉnh có thêm 14 mẹ được Đảng, Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý này.
Những ký ức vẹn nguyên
Trong những ngày tháng 7 nghĩa tình, chúng tôi về thôn Phụng Tường 2, xã Hòa Trị, huyện Phú Hòa, thăm Mẹ VNAH Nguyễn Thị No. Dù mái tóc đã bạc phơ, da dẻ hằn nhiều dấu vết thời gian, chân đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng ký ức về những năm tháng đau thương, kiên cường vẫn in rõ trong tâm trí của người mẹ 84 tuổi này.
“Năm 1974, chỉ trong vòng 2 tháng, mẹ mất đi chồng và con trai cả thân yêu”, mẹ No bùi ngùi.
Giờ đây, ngồi trong căn nhà nhỏ, đơn sơ, nói về những nỗi đau thương mất mát khôn tả ấy, giọng mẹ nghẹn lại, hai khóe mắt rưng rưng. Mẹ No kể: Chồng mẹ (liệt sĩ Nguyễn Nhạn) tham gia kháng chiến một thời gian dài, đến tháng 10/1974, mẹ nghe tin ông ấy hy sinh. Thằng con trai cả Nguyễn Văn Lẹ, năm 1972 cũng theo bước cha lên đường nhập ngũ. Mẹ còn nhớ rõ, lúc nó lên đường, mẹ còn đang cắt lúa ngoài ruộng nên không hay biết. Chiều tối về nhà mới hay tin nó trốn theo cha tham gia kháng chiến, không kịp từ biệt mẹ. Nó nung nấu ý nghĩ này đã lâu nên nói là đi liền như cái tên mẹ đặt cho nó. Lúc đó, mấy đứa em nó ở nhà khuyên nhủ mẹ cứ yên tâm, anh tụi con đi rồi nhất định trở về khi đất nước thống nhất”. Anh Lẹ đi rồi, mẹ không sao chợp mắt được. Bao ngày anh đi là bấy nhiêu thời gian mẹ đằng đẵng chờ đợi. Nỗi nhớ con hiện hữu trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Mẹ chỉ mong chân cứng đá mềm.
Cũng trong năm 1974, khi nghe tin con trai hy sinh, mẹ bủn rủn tay chân. Anh Nguyễn Văn Cảnh, con trai thứ của mẹ, kể lại: “Hôm ấy, khi đang làm ruộng thì có người gửi cho mẹ một tờ giấy. Sau khi đọc, mẹ tôi như thất thần, rồi ngất lịm đi. Đến lúc ấy thì cả nhà tôi mới biết là người ta gửi giấy báo tử của anh hai về cho mẹ”.
Giờ đây ngồi trò chuyện cùng chúng tôi, mẹ No tâm sự rằng mẹ cảm thấy rất vui khi cuộc sống mỗi ngày một đổi thay, phát triển. Mẹ cũng thấy ấm lòng trước sự quan tâm của Đảng, Nhà nước dành cho gia đình mẹ và các gia đình chính sách khác.
Năm nay, Mẹ VNAH Lương Thị Phương (phường Phú Thạnh, TP Tuy Hòa) bước sang tuổi 90, tuy có lúc nhớ lúc quên những câu chuyện xưa cũ, nhưng mẹ vẫn nhớ về hai người con trai đã hy sinh anh dũng để góp phần thống nhất đất nước. Mẹ Phương nói: “Đau thương lắm nhưng mẹ cũng rất tự hào vì sự hy sinh của tụi nó được đền đáp xứng đáng bằng hòa bình, độc lập của dân tộc và sự phát triển của đất nước sau ngày giải phóng”. Mẹ khoe với chúng tôi: “Trong cuộc sống hàng ngày, mẹ rất vui vì các con cháu chắt, đứa nào cũng đều chăm ngoan, hiếu thảo. Bà con Nhân dân xã, cán bộ luôn quan tâm, thăm hỏi, nghe mẹ kể chuyện mỗi khi có dịp. Mẹ càng vui khi quê hương mình ngày một đẹp giàu, yên bình”.



