MẸ LƯU THỊ SÁNH — CHỈ MỘT CON TRAI, MẠNG ĐI KHÔNG TRỞ VỀ
MẸ LƯU THỊ SÁNH — CHỈ MỘT CON TRAI, MẠNG ĐI KHÔNG TRỞ VỀ
MẸ LƯU THỊ SÁNH — CHỈ MỘT CON TRAI, MẠNG ĐI KHÔNG TRỞ VỀ
Mẹ Lưu Thị Sánh sinh năm 1916 tại ấp Ông Ấn, xã Thanh Hóa, nay là khu 7, thị trấn Cai Lậy. Mẹ lấy chồng là ông Bùi Văn Bạch, người nông dân chăm chỉ ở xã Câm Sơn. Gia đình mẹ bình thường như bao gia đình khác ở quê, sống bằng công lao trên ruộng đất. Nhưng lịch sử đã chọn cho mẹ một vai trò khác — mẹ trở thành một người mẹ của Tổ quốc, người hy sinh con trai duy nhất của mình vì những điều lớn lao hơn.
Mẹ là người ủng hộ cách mạng từ những ngày đầu. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, mẹ làm những gì có thể — mua dở, tiếp tế cho bộ đội, giúp họ có sức để chiến đấu. Công lao lặng thầm của mẹ không được ghi vào sách sử, không được kể trong chiến công, nhưng nó có ý nghĩa lớn lao như những viên đạn trên chiến trường.
Con trai duy nhất của mẹ, liệt sĩ Nguyễn Văn Ba (sinh năm 1946), từ rất sớm đã tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1963, khi mới 17 tuổi, Ba đã công tác trong đơn vị Quân Y, Quân khu 8. Ba không phải chiến sĩ trên đầu tuyến, mà là một người y tế quân đội — người chữa trị, người cứu sống. Với cấp bậc Thượng sĩ, Ba đã dành tuổi trẻ của mình để chăm sóc những người chiến sĩ bị thương. Nhưng năm 1966, trong một trận chiến đầu với địch, Ba không may hy sinh. Công nhân liệt sĩ cuối cùng được trao cho Ba, nhưng con người ấy đã lặng yên trên đất xa.
Mẹ sống sót qua cơn đau mất con. Mẹ sống ở khu 7, thị trấn Cai Lậy, một phụ nữ đã ngoài bảy mươi tuổi với những ký ức về một cậu con trai. Năm 1987, khi mẹ qua đời, người ta an táng mẹ tại khu 7. Nhưng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam anh hùng" không đến với mẹ khi còn sống để nghe lời khen. Phải đến ngày 24-4-1995, tám năm sau khi mẹ qua đời, Chủ tịch nước mới ký Quyết định số 438-KT/CTN truy tặng danh hiệu này cho mẹ Lưu Thị Sánh. Đó là công lao được ghi nhận quá muộn, nhưng cũng là cách quốc gia nói với mẹ: chúng tôi không quên.



