Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Lý Thị Điểu

Vĩnh Long13/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khói lửa ngút trời của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những người phụ nữ mà cuộc đời họ đã trở thành một phần của dáng đứng Việt Nam. Mẹ Lý Thị Điểu chính là một biểu tượng như thế — người mẹ đã nén nỗi đau riêng vào lòng đất để dâng hiến những "đứa con máu thịt" cho ngày độc lập.

1. Thuở thanh bình dưới rặng dừa Mỹ Cẩm

Mẹ Lý Thị Điểu sinh năm 1914, lớn lên giữa hương lúa và vị mặn mòi của vùng đất Mỹ Cẩm, huyện Càng Long. Cuộc đời mẹ gắn liền với ông Nguyễn Văn Lợi, một người con cùng quê hiền lành, chất phác.

Hạnh phúc của mẹ là sự nảy nở của 8 nhành hoa nhỏ: 6 trai và 2 gái. Giữa cái nghèo khó của thời cuộc, mẹ đã chắt chiu từng củ khoai, hạt gạo để nuôi các con khôn lớn. Nhưng bình yên chẳng được bao lâu khi bóng giặc tràn về, gieo rắc đau thương khắp xóm làng.

2. Nỗi đau ngày đoàn viên không trọn vẹn

Trong tâm khảm của người mẹ, không có nỗi đau nào bằng việc tiễn con đi mà không có ngày trở lại. Câu chuyện về hai người con trai của mẹ là những nốt nhạc bi tráng nhất:

· Liệt sỹ Nguyễn Văn Đặng (Sinh năm 1943): Anh tham gia cách mạng khi mới 17 tuổi, trở thành du kích xã Mỹ Cẩm. Câu chuyện đau xót nhất diễn ra vào ngày 12/12/1963. Khi đó, anh Đặng được đơn vị cho nghỉ phép về thăm nhà. Những tưởng mẹ con sẽ được quây quần bên mâm cơm ấm cúng, nhưng quân địch bất ngờ mở trận càn vào xóm nhỏ. Anh đã ngã xuống ngay trên chính mảnh đất quê hương khi đang hưởng những giờ phút ngắn ngủi bên mẹ.

· Liệt sỹ Nguyễn Văn Á (Sinh năm 1949): Nối gót anh trai với lòng căm thù giặc sục sôi, anh Á lên đường nhập ngũ năm 1967. Với sự mưu trí, anh nhanh chóng trở thành Trung đội phó thuộc Tiểu đoàn 308 Miền Đông lừng lẫy. Nhưng rồi, tháng 04/1969, người con trai thứ hai của mẹ cũng đã anh dũng hy sinh khi đang bảo vệ lý tưởng cao đẹp nhất của thời đại.

3. Người giữ lửa trong đêm trường kháng chiến

Hai lần nhận tin dữ, là hai lần trái tim mẹ như thắt lại. Nhưng mẹ Điểu không gục ngã. Ở hậu phương Mỹ Cẩm, mẹ vẫn là chỗ dựa cho những người con còn lại, là ánh mắt dõi theo bước chân của các anh bộ đội đi qua vườn nhà. Mẹ hiểu rằng, máu của các con mẹ đã hòa vào mạch đất, để cây đời mãi mãi xanh tươi.

Mẹ đi qua cuộc chiến với một tâm thế tĩnh lặng. Mẹ sống đến năm 1997, chứng kiến quê hương thay da đổi thịt, thấy lại màu xanh trên những cánh đồng từng bị bom cày đạn xới.

4. Vinh quang thuộc về người ở lại

Để tri ân tấm lòng và sự hy sinh vô bờ bến ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý: Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

"Mẹ không có súng, không có gươm, Chỉ có trái tim rộng mở đến vô cùng."

Bức chân dung mẹ Lý Thị Điểu với ngôi sao vàng lấp lánh bên cạnh không chỉ là một trang hồ sơ lịch sử. Đó là lời nhắc nhở cho thế hệ mai sau về một "thời hoa lửa" — nơi những người mẹ đã dâng hiến cả gia đình mình để đổi lấy hai chữ: Tự Do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn