Mẹ Mai Thị Buội-Người mẹ đào hầm, nuôi giấu cán bộ giữa lòng Củ Chi
Năm 1910, tại vùng đất Tân An Hội, Củ Chi, một người phụ nữ tên Mai Thị Buội ra đời. Mẹ sinh ra trong một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Sau này, khi chiến tranh lan rộng, mảnh đất Củ Chi trở thành một trong những chiến trường ác liệt. Và cũng chính nơi ấy, những người dân bình thường đã trở thành những người che chở, nuôi dưỡng và bảo vệ cán bộ cách mạng bằng chính mạng sống của mình.
THỜI HOA LỬA – MẸ MAI THỊ BUỘI
Người mẹ đào hầm, nuôi giấu cán bộ giữa lòng Củ Chi
Năm 1910, tại vùng đất Tân An Hội, Củ Chi, một người phụ nữ tên Mai Thị Buội ra đời.
Mẹ sinh ra trong một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Sau này, khi chiến tranh lan rộng, mảnh đất Củ Chi trở thành một trong những chiến trường ác liệt. Và cũng chính nơi ấy, những người dân bình thường đã trở thành những người che chở, nuôi dưỡng và bảo vệ cán bộ cách mạng bằng chính mạng sống của mình.
Trong số đó có mẹ Mai Thị Buội.
Ngày ấy, Củ Chi được biết đến với những đường hầm len sâu dưới lòng đất. Trên mặt đất là xóm làng, ruộng vườn; dưới lòng đất là cả một thế giới bí mật – nơi cán bộ có thể ẩn náu, hội họp, tránh những cuộc càn quét và tiếp tục hoạt động.
Nhưng để có được những căn hầm ấy, phía sau là biết bao mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh của người dân.
Mẹ Mai Thị Buội đã đào hầm và nuôi giấu cán bộ.
Công việc ấy tưởng chừng âm thầm, nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Bởi nếu bị phát hiện, người che giấu cán bộ có thể phải đối mặt với những hình phạt khắc nghiệt.
Mỗi tiếng động bên ngoài đều có thể khiến người trong hầm phải nín thở.
Mỗi cuộc càn quét đi qua là một lần thử thách lòng gan dạ của người mẹ.
Nhưng mẹ vẫn làm.
Có những cán bộ khi rời khỏi căn hầm đã trở thành những người trở lại chiến đấu.
Có người đi rồi không bao giờ trở về.
Mẹ biết điều đó.
Nhưng mẹ vẫn tiếp tục.
Bởi trong suy nghĩ của một người mẹ, những người cán bộ đang được mình che chở cũng giống như những người con đang gặp nguy hiểm.
Con mình gặp nạn, mình cứu.
Đồng đội, cán bộ gặp nạn, mình cũng cứu.
Giữa chiến tranh, một bữa cơm cũng có thể trở thành một nhiệm vụ.
Một nắm cơm được đưa xuống hầm.
Một bầu nước.
Một tín hiệu báo động.
Một lần tìm cách đánh lạc hướng quân địch.
Những việc tưởng như rất nhỏ ấy đôi khi lại quyết định sự an toàn của cả một con người.
Và người mẹ đã lặng lẽ làm những việc ấy trong những năm tháng khốc liệt nhất.
Củ Chi khi ấy không chỉ có những người lính chiến đấu bằng súng.
Có những người mẹ chiến đấu bằng một căn hầm dưới lòng đất.
Có những người phụ nữ chiến đấu bằng sự im lặng.
Không được nói ra.
Không được để lộ.
Không được phép sợ hãi.
Bởi chỉ một sơ suất nhỏ, cả gia đình và những người đang ẩn náu đều có thể gặp nguy hiểm.
Nhưng chính những con người bình dị ấy đã tạo nên sức mạnh của “đất thép Củ Chi”.
Ngày nay, khi nhắc đến hệ thống địa đạo Củ Chi, người ta thường nghĩ đến những đường hầm nổi tiếng và những chiến công của lực lượng cách mạng.
Nhưng đằng sau những đường hầm ấy còn có những câu chuyện về những người dân đã đào, giữ và bảo vệ chúng.
Họ không đứng tên trên những chiến công lớn.
Nhưng nếu không có họ, những căn hầm sẽ không thể trở thành nơi che chở cho cán bộ, chiến sĩ.
Mẹ Mai Thị Buội là một trong những hình ảnh tiêu biểu cho những người mẹ như thế.
Một người phụ nữ sinh năm 1910, đã dành những năm tháng của cuộc đời mình để che chở cho cách mạng giữa vùng đất Củ Chi đầy bom đạn.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Những căn hầm ngày nay trở thành những chứng tích lịch sử.
Nhưng mỗi khi bước xuống lòng đất Củ Chi, ta có thể hình dung những ngày tháng mà một người mẹ đã từng sống trong nỗi lo thường trực: lo cho người dưới hầm, lo cho gia đình, lo cho ngày mai – nhưng chưa bao giờ từ bỏ việc che chở cho những người đang chiến đấu.
Mẹ Mai Thị Buội không phải là một vị tướng.
Mẹ cũng không cầm quân ra trận.
Nhưng mẹ đã góp phần làm nên một hậu phương ngay giữa lòng chiến trường.
Và đôi khi, trong chiến tranh, một căn hầm được đào bằng đôi tay của người mẹ có thể quý giá không kém một khẩu súng ngoài mặt trận.
Mẹ Mai Thị Buội – người mẹ của đất Củ Chi, người đã biến lòng đất thành nơi che chở, biến tình thương thành sức mạnh và dành những năm tháng của mình để nuôi giấu cán bộ trong thời hoa lửa.
Hôm nay, Củ Chi đã bình yên.
Nhưng dưới lớp đất quê hương vẫn còn đó những căn hầm và những câu chuyện về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh.
Trong những câu chuyện ấy, hình bóng những người mẹ như Mai Thị Buội nhắc chúng ta rằng:
Chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người cầm súng.
Chiến thắng còn được làm nên bởi những người âm thầm che chở phía sau.


