Mẹ Ngọ - Ngọn Lửa Yêu Nước Thầm Lặng Giữa Thời Bình
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những tượng đài không được tạc bằng đá hoa cương, mà được tạc bằng lòng nhân hậu, sự nhẫn nại và lòng yêu nước sắt son. Đó chính là những Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Đọc câu chuyện về mẹ Lê Thị Ngọ (xã Gia Phúc, TP Hải Phòng), ta không khỏi bàng hoàng và xúc động trước một cuộc đời đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Người mẹ nào không yêu con , người mẹ nào không muốn con sống tốt mà mẹ Ngọ
còn đành lòng để 2 người con của mình ra chiến trường không phai bà không sót con mà vì bà hiểu tổ quốc đang cần con hơn dù ai cũng ích kỉ có , lẽ trong 1 khoảng khắc nào đó bà hối hận vì đã để con đi nhưng sau tất cả lòng yêu nước đã chiến thắng tất cả bà nuôi 1 niềm hi vọng nhỏ nhoi dù khả năng có lẽ là rất nhỏ rằng tổ quốc sẽ trả lại con của bà cho bà , là mẹ có lẽ ai cũng thương con nhưng sẽ phải lựu chọn thì tổ quốc luôn đặt hàng đầu . Lòng yêu nước của mẹ Ngọ không phải là những lời khẩu hiệu hào nhoáng, mà nó kết tinh trong sự chịu thương, chịu khó suốt những năm tháng chiến tranh. Sinh năm 1928, người thiếu nữ nhỏ nhắn ấy đã sớm mang trên vai gánh nặng gia đình khi chồng là ông Nguyễn Tái Tự liên tiếp lên đường nhập ngũ, từ kháng chiến chống Pháp đến chống Mỹ. Một mình mẹ nơi quê nhà "tần tảo sớm hôm", vừa làm tròn nghĩa vụ hậu
phương, vừa nuôi dạy sáu người con khôn lớn. Lòng yêu nước của mẹ chính là sự hy sinh hạnh phúc cá nhân, chấp nhận những "tháng ngày biền biệt xa chồng" để ông yên tâm chiến đấu.
Nhưng thử thách lớn nhất đối với lòng yêu nước của một người mẹ chính là khi nhìn những đứa con dứt ruột đẻ ra tiếp bước cha ông lên đường ra trận. Tiếp nối truyền thống gia đình, hai người con trai của mẹ là anh Nguyễn Trọng Chuẩn và anh Nguyễn Trọng Tuấn đã tình nguyện nhập ngũ khi vừa tròn mười tám đôi mươi.
Lòng yêu nước trong mẹ lúc ấy là sự nén đau thương vào lòng. Ngày nhận tin anh Chuẩn hy sinh tại sân bay Đồng Xoài (1972) cũng chính là ngày ông Tự trở về thăm nhà. Niềm vui đoàn tụ chưa kịp tròn đã bị nỗi đau mất mát xé tâm can. Thế nhưng, mẹ vẫn vững vàng làm trụ cột tinh thần cho cả gia đình. Để rồi năm 1974, mẹ
lại tiễn người con thứ là anh Tuấn ra chiến trường. Lòng yêu nước của mẹ cao cả đến mức vượt lên trên bản năng bảo vệ con cái, để các con được sống và chết cho lý tưởng của dân tộc. Anh Tuấn đã hy sinh năm 1978 khi bảo vệ biên giới Tây Nam, để lại cho mẹ nỗi đau "không thể thốt nên lời".
Giờ đây, ở tuổi "gần bách niên", mẹ Ngọ sống tĩnh lặng bên con cháu. Bà luôn nhớ về và tự hào về những người con của mình vì những bà biết tất cả những việc con mình làm đều vì tình yêu nước vì dân tộc vì gia đình trong đó có bà vì ai mà không sợ chết , bà biết con mình đã đấu tranh rất nhiều bà ngắm nhìn một tổ quốc hòa bình không chiến tranh do con của bà đã dùng tính mạng để dựng lên đầy trân trọng và tự hòa . Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng mà Đảng và Nhà nước phong tặng năm 2015 là sự tri ân muộn màng nhưng trân quý dành cho những hy sinh thầm lặng của
mẹ. Ánh mắt mẹ trong những tấm hình vẫn vương chút u buồn của quá khứ, nhưng toát lên vẻ kiên cường, nhân hậu.
Mẹ Lê Thị Ngọ là minh chứng sống động nhất cho truyền thống "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Câu chuyện về mẹ nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: Hòa bình không bao giờ là miễn phí. Nó được đổi bằng những giọt nước mắt lặn vào trong và cả cuộc đời hy sinh của những người mẹ vĩ đại như mẹ Ngọ. Cúi đầu trước mẹ, chúng ta không chỉ nghiêng mình trước một nhân chứng lịch sử, mà còn để sưởi ấm lòng mình bằng ngọn lửa yêu nước bất diệt mà mẹ đã thắp lên.



