Mẹ Ngô Thị Lang – hơn 60 năm chờ một người con
Ngô Thị Lang là một câu chuyện rất đặc biệt.
Bởi chiến tranh đã kết thúc gần nửa thế kỷ, nhưng với người mẹ ấy, sự chờ đợi vẫn chưa kết thúc.
Chồng mẹ, Huỳnh Kinh Nhi, hy sinh trong kháng chiến chống Pháp năm 1950.
Nhiều năm sau, người con trai Huỳnh Quang Thợ tiếp bước cha.
Khoảng năm 1964, khi đang là học sinh, Thợ âm thầm viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Anh không muốn mẹ lo nên giấu chuyện tòng quân. Năm 1965, anh hy sinh tại chiến trường Núi Thành khi mới 19 tuổi.
Mẹ Lang đã mất chồng.
Rồi mất con.
Nhưng đau đớn hơn nữa là hài cốt của người con vẫn chưa được tìm thấy.
Hơn 60 năm trôi qua.
Người mẹ vẫn mong một ngày nào đó có thể xác định được nơi con mình nằm lại.
Năm 2026, khi mẹ đã 105 tuổi, câu chuyện về hành trình tìm hài cốt con trai vẫn được báo chí nhắc lại. Gia đình đã tham gia lấy mẫu ADN với hy vọng có thể xác định được danh tính và vị trí hài cốt.
Đây có lẽ là một trong những nỗi đau âm thầm nhất của chiến tranh.
Một người mẹ có thể nhận được giấy báo tử.
Nhưng giấy báo tử không phải là một người con trở về.
Không có nấm mộ để thắp hương.
Không biết chính xác con nằm ở đâu.
Không biết lần cuối con đã sống như thế nào.
Và vì vậy, cuộc chiến đối với mẹ Lang chưa bao giờ hoàn toàn kết thúc.
Bởi chiến tranh có thể kết thúc trên bản đồ.
Nhưng trong lòng một người mẹ, nó có thể kéo dài suốt cả cuộc đời.



