Mẹ Ngô Thị Tồn – Người mẹ của hậu phương Long An
Trần Đặng Mỹ Hoa
Mẹ Ngô Thị Tồn sinh năm 1927 trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ, mẹ đã phải làm thuê để kiếm sống. Chính cuộc sống vất vả ấy giúp mẹ hiểu sâu sắc giá trị của tình làng nghĩa xóm và tinh thần đùm bọc nhau trong những lúc khó khăn.
Khi chiến tranh diễn ra, quê hương mẹ trở thành vùng hậu phương quan trọng. Nhà mẹ được sử dụng làm nơi điều trị, nghỉ ngơi cho thương binh, đồng thời là địa điểm tiếp tế lương thực, thực phẩm và những vật dụng cần thiết cho các đơn vị chiến đấu.
Công việc của mẹ tưởng như chỉ là việc của một người phụ nữ hậu phương, nhưng trong chiến tranh, mỗi chuyến vận chuyển lương thực hay mỗi lần che chở cho thương binh đều tiềm ẩn hiểm nguy. Mẹ vẫn kiên trì làm công việc ấy.
Mẹ có ba người con. Người con trai đầu Phạm Minh Kha rời gia đình tham gia cách mạng khi mới 14 tuổi. Hai người con tiếp theo là Phạm Thị Kim Lan và Phạm Đặng Chí cũng tham gia cách mạng khi còn rất nhỏ. Cả hai hy sinh trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.
Mẹ phải chịu nỗi đau mất hai người con trong khi họ còn rất trẻ. Nhưng mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục gìn giữ những gì gia đình đã dành cho cách mạng.
Mẹ Ngô Thị Tồn được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Câu chuyện của mẹ cho thấy hậu phương không phải là nơi đứng ngoài cuộc chiến. Chính những người mẹ, người vợ, người dân bình dị đã tạo nên nền tảng để những người chiến sĩ có thêm sức mạnh chiến đấu.



