Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ – Ngọn đuốc soi sáng thế hệ trẻ

Mẹ – Ngọn đuốc soi sáng thế hệ trẻ

Tây Ninh24/04/2026Huỳnh Nhật Long (Xã Phước Vĩnh Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người khi còn sống thì lặng lẽ như cát bụi, nhưng khi nhắc đến lại sáng lên như vì sao. Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Bảy chính là một vì sao như thế – không ồn ào, không phô trương, nhưng ánh sáng của mẹ đủ để soi rọi cả một chặng đường lịch sử dân tộc.

Nếu được vẽ một bức tranh về mẹ, em sẽ không dùng những gam màu rực rỡ. Em sẽ chọn màu nâu của đất – màu của sự chịu đựng, màu của những tháng ngày gian khổ. Bởi cuộc đời mẹ là chuỗi ngày âm thầm gắn bó với quê hương, với cách mạng, với những hi sinh không lời. Mẹ không chỉ nuôi lớn những người con của mình, mà còn góp phần nuôi dưỡng cả khát vọng tự do của dân tộc.

Chiến tranh đã đi qua, nhưng dấu vết của nó không bao giờ phai trong trái tim những người mẹ như mẹ Đặng Thị Bảy. Những người con ra đi không trở lại – đó không chỉ là mất mát, mà là nỗi đau kéo dài suốt một đời người. Có ai hiểu được cảm giác của một người mẹ khi tiễn con đi mà biết có thể đó là lần cuối? Có ai thấu được sự trống vắng khi mái nhà chỉ còn lại những kỷ niệm?

Thế nhưng, điều làm nên sự vĩ đại của mẹ không phải là nỗi đau, mà là cách mẹ đối diện với nỗi đau ấy. Mẹ không để mất mát làm mình gục ngã. Ngược lại, mẹ biến đau thương thành sức mạnh, biến nước mắt thành niềm tin. Mẹ vẫn đứng vững, vẫn lặng lẽ góp sức cho cách mạng, vẫn tin vào một ngày đất nước nở hoa độc lập.

Có lúc em tự hỏi: điều gì đã giúp mẹ mạnh mẽ đến như vậy? Có lẽ đó chính là tình yêu Tổ quốc – một tình yêu lớn hơn cả tình riêng. Khi tình yêu ấy đủ lớn, con người ta sẵn sàng hi sinh tất cả, kể cả những điều quý giá nhất của đời mình. Và mẹ Đặng Thị Bảy đã sống trọn vẹn với tình yêu ấy.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng em được sống trong những tháng ngày yên ả, đôi khi vô tình quên mất rằng: sự bình yên này không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng nước mắt, bằng cả sinh mạng của biết bao con người – trong đó có những người mẹ như mẹ. Nghĩ đến đó, em thấy lòng mình chùng lại, vừa biết ơn, vừa tự nhắc nhở bản thân phải sống sao cho xứng đáng.

Có thể em không làm được những điều lớn lao như mẹ, nhưng em có thể giữ trong tim mình một điều: sự trân trọng. Trân trọng quá khứ, trân trọng hiện tại, và trân trọng những con người đã làm nên lịch sử. Chỉ cần mỗi người trẻ đều sống có trách nhiệm hơn, cố gắng hơn mỗi ngày, thì đó cũng là một cách để tiếp nối con đường mà mẹ và bao thế hệ đi trước đã chọn.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Bảy – cái tên ấy có thể giản dị, nhưng ý nghĩa lại vô cùng lớn lao. Mẹ giống như một gốc cây cổ thụ: rễ cắm sâu vào lòng đất mẹ, lặng lẽ chịu đựng bão giông, để rồi tỏa bóng mát cho đời sau. Và dưới bóng mát ấy, chúng em lớn lên, học tập, và viết tiếp những trang mới cho đất nước – bằng lòng biết ơn và niềm tự hào không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn