MẸ – NGỌN LỬA CỦA NIỀM TIN
“Nếu Tổ quốc gọi, mẹ sẵn sàng tiễn con đi… Dù nước mắt chảy xuôi, trái tim mẹ vẫn cháy ngược về phía mặt trận.”
Trên dải đất hình chữ S, có hàng triệu người mẹ Việt Nam đã đi qua chiến tranh bằng trái tim gan dạ và niềm tin sắt đá. Họ không cầm súng, nhưng là ngọn lửa giữ ấm hậu phương, thắp sáng tiền tuyến, là biểu tượng của đức hi sinh không thể đo đếm.
Trong số ấy, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ (Quảng Nam) là tượng đài thiêng liêng nhất. Mẹ sinh ra mười một người con – thì chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến. Mẹ từng nói giản dị:
“Nước còn giặc, con tôi còn phải đi đánh giặc. Đời mẹ có khổ mấy cũng chịu được, miễn Tổ quốc mình được yên bình.”
Đôi bàn tay gầy guộc của mẹ từng chắt chiu từng hạt thóc, từng manh áo gửi ra chiến trường, như gửi cả tình thương cho những người lính chưa từng gặp. Khi chiến tranh qua đi, mẹ vẫn lặng lẽ sống trong căn nhà nhỏ, cắm trên bàn thờ hơn chục tấm bằng Tổ quốc ghi công – mỗi tấm là một phần máu thịt mẹ gửi lại cho non sông.
Không chỉ Mẹ Thứ, mà còn biết bao người mẹ như Mẹ Tạ Thị Kiều (Hà Nam), Mẹ Hồ Thị Bi (Quảng Trị), Mẹ Nguyễn Thị Rành (Củ Chi)… Tất cả đã làm nên “bản trường ca của những người không cầm súng”, mà âm hưởng vẫn ngân dài trong lòng dân tộc.
Có mẹ từng lặn lội trong đêm tối, gùi gạo qua bom rơi đạn nổ; có mẹ tiễn ba người con ra trận, chỉ mình mẹ trở về. Nhưng không một người mẹ nào oán than. Bởi trong sâu thẳm, họ hiểu rằng: sự sống của Tổ quốc là sự tiếp nối của những đứa con.
Ngày nay, khi thế hệ trẻ đứng giữa hòa bình, chúng ta nhìn về những người mẹ Việt Nam anh hùng để học lòng kiên cường, sự nhân hậu và niềm tin vào điều tốt đẹp.
Bởi nếu không có những người mẹ vĩ đại, sẽ không có một Việt Nam tự do, hạnh phúc hôm nay.
Mỗi đoàn viên, thanh niên cần khắc sâu trong tim mình: sống xứng đáng với máu xương và nước mắt của những người mẹ đã hóa thành Tổ quốc.



