MẸ - NGỌN LỬA TRƯỜNG TỒN TRÊN ĐẤT THÉP TÂN HÒA
Nếu chiến trường là nơi thử thách bản lĩnh của những người lính, thì hậu phương Tân Hòa chính là nơi thử thách sức chịu đựng và trái tim của những người Mẹ. Trong cuộc hành trình tìm lại ký ức "Thời hoa lửa", chúng ta không thể không dừng chân trước bóng dáng của những người Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho độc lập tự do.
Tân Hòa năm ấy là vùng đất bị bom cày đạn xới. Giữa những hiểm nguy rình rập, hình ảnh người Mẹ hiện lên như một bức thành trì vững chãi. Đằng sau những rặng tre, bên dưới những nền nhà, là những căn hầm bí mật được đào bằng đôi bàn tay chai sần của Mẹ.
Mẹ không cầm súng, nhưng mỗi bát cơm Mẹ nhường cho bộ đội, mỗi chiếc áo Mẹ vá dưới ánh đèn dầu hầm tối, đều là một viên đạn bắn vào quân thù. Người mẹ Tân Hòa không chỉ nuôi con mình, mà còn nuôi cả một đội quân bằng sự chắt chiu, bằng cả tính mạng khi sẵn sàng đối mặt với những trận càn quét để bảo vệ cán bộ, bảo vệ niềm tin vào ngày chiến thắng.
Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ". Thời hoa lửa ở Tân Hòa không chỉ rực cháy màu đỏ của máu, mà còn tím tái những vết thương lòng không bao giờ lành của các Mẹ.
Tôi nhớ về những người Mẹ Tân Hòa, cả đời mòn mỏi ngóng nhìn ra ngõ, đợi một tiếng gọi "Mẹ ơi" từ những đứa con đã mãi mãi nằm lại ở một cánh rừng, một dòng sông xa lạ nào đó. Mẹ hiến dâng người con thứ nhất, rồi lại hiến dâng đứa con cuối cùng. Sự hy sinh của các Mẹ không ồn ào, không phô trương nhưng lại có sức công phá mãnh liệt vào ý chí của kẻ thù và tiếp thêm sức mạnh vô biên cho những người con đang cầm súng ngoài mặt trận.
Hòa bình cuối cùng đã về trên xã anh hùng Tân Hòa, những ngôi nhà tình nghĩa mọc lên, sự quan tâm của Đảng và Nhà nước phần nào xoa dịu nỗi đau của các Mẹ. Nhưng di sản lớn nhất mà các Mẹ để lại không phải là những tấm bằng Tổ quốc ghi công, mà là ngọn lửa của đức hy sinh.
Chính tinh thần của những người Mẹ Việt Nam Anh hùng đã tôi luyện nên cốt cách của người dân Tân Hòa: kiên cường trong hoạn nạn và giản dị trong đời thường. Các Mẹ như những gốc cổ thụ, rễ bám sâu vào lòng đất mẹ Tân Hòa để giữ cho mạch sống quê hương mãi mãi xanh tươi.
Chúng ta viết về thời hoa lửa không chỉ để nhắc lại chiến tranh, mà để nhắc nhau rằng: Hòa bình hôm nay có vị mặn của nước mắt mẹ hiền. Đi giữa xã Tân Hòa đổi mới hôm nay, mỗi thanh niên thế hệ trẻ chúng ta hãy tự hứa với lòng mình, sẽ sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của các Mẹ.
Bởi vì Mẹ, chính là hiện thân cao đẹp nhất của "Thời hoa lửa" – một ngọn lửa không bao giờ tắt trên mảnh đất Tân Hòa anh hùng.



