Mẹ – Người Gìn Giữ Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt
Có một ngọn lửa không cháy bằng củi, không tỏa khói, nhưng có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.
Có một ngọn lửa không cháy bằng củi, không tỏa khói, nhưng có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.
Trong cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Tiệu, ngọn lửa ấy luôn được gìn giữ bằng sự thủy chung và hy sinh.
Sinh năm 1924 ở Võ Ninh, huyện Quảng Ninh, mẹ đã trải qua một thời kỳ mà đất nước phải đấu tranh để giành lấy độc lập, tự do. Những năm tháng ấy đã để lại trên quê hương nhiều dấu vết đau thương và trong lòng người mẹ nhiều nỗi mất mát.
Nhưng mẹ vẫn giữ niềm tin.
Niềm tin ấy chính là sức mạnh giúp mẹ vượt qua những ngày dài chiến tranh. Mẹ hiểu rằng đất nước muốn có ngày mai phải có những người hôm nay biết hy sinh.
Và mẹ đã góp phần vào ngày mai ấy bằng chính cuộc đời mình.
Không có chiến công được kể bằng tiếng súng, sự hy sinh của mẹ lại hiện diện trong những điều rất đỗi bình thường: một người mẹ chịu đựng chia ly, một mái nhà chờ đợi, một gia đình vượt qua mất mát và một trái tim không ngừng hướng về quê hương.
Sau chiến tranh, mẹ sống bình dị như bao người dân quê. Nhưng chính cuộc sống giản dị ấy lại làm cho hình ảnh mẹ trở nên gần gũi.
Mẹ không chỉ để lại cho con cháu một câu chuyện về quá khứ.
Mẹ để lại một bài học về cách sống.
Đó là sống có nghĩa tình, biết yêu quê hương, biết trân trọng hòa bình và không quên những người đã hy sinh.
Ngọn lửa mà mẹ gìn giữ năm xưa hôm nay vẫn tiếp tục được truyền lại.
Đó là ngọn lửa của lòng biết ơn



