Cựu chiến binh

MẸ - NGƯỜI PHỤ NỮ ANH HÙNG TRONG GIA ĐÌNH

Đà Nẵng28/04/2026Đỗ Thị Mỹ Phượng (Giáo viên Trường TH Trần Văn Ơn, Tam Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ - NGƯỜI PHỤ NỮ ANH HÙNG TRONG GIA ĐÌNH

Có những buổi chiều rất lặng, khi nắng nhạt dần trên mái hiên, tôi bắt gặp mẹ chồng mình – bà Trần Thị Mỹ Lộc – ngồi trầm ngâm, đôi tay gầy guộc đan vào nhau, ánh mắt xa xăm như đang lần giở từng trang ký ức cũ. Ở bà, có một điều gì đó thật đặc biệt: sự bình yên của hiện tại xen lẫn dấu ấn của một thời đã qua – một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bà sinh 1/1/1959 là người con thứ sáu trong gia đình. Gia đình đông con nên bà khá vất vả. Là người con trên mảnh đất Tam Anh thân thương này. Năm 1978 bà đã tham gia đi lính quân Bưu trung đoàn Thông tin 575 kháng chiến tại chiến trường Cam – pu – chia. Tuổi trẻ của bà không gắn với những ước mơ êm đềm đời thường như bao người phụ nữ khác, mà là những bước chân hành quân giữa rừng sâu, là balô nặng trĩu trên vai, là những đêm dài đối mặt với hiểm nguy. Những câu chuyện bà kể không nhiều, không ồn ào, nhưng mỗi lời nói đều như mang theo hơi thở của chiến tranh.

Tôi vẫn nhớ những lúc hai mẹ con ngồi chuyện trò với nhau, có lần bà kể về một đêm hành quân giữa rừng. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng le lói xuyên qua tán lá. Cả đơn vị lặng lẽ bước đi, không ai dám gây ra tiếng động lớn. Bỗng tiếng súng vang lên từ phía xa, không gian như đông cứng lại. Trong khoảnh khắc ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân. Bà nói, khi đó bà rất sợ, nhưng vẫn phải bước tiếp, vì phía trước là nhiệm vụ, phía sau là đồng đội. Chính ý chí và tình đồng đội đã giúp bà vượt qua nỗi sợ, bước tiếp giữa ranh giới mong manh của sự sống.

Có những ngày thiếu thốn, bữa ăn chỉ là chút lương khô chia nhau, nước uống phải chắt chiu từng giọt. Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn. Khi nhắc đến điều đó, giọng bà chùng xuống, ánh mắt lặng đi. Tôi hiểu rằng, có những mất mát không thể gọi thành lời, chỉ có thể cất giữ sâu trong tim.

Chiến tranh lùi xa, bà trở về với cuộc sống đời thường, giản dị như bao người phụ nữ khác. Bà lập gia đình và công tác tại chi cục Thuế (huyện Tiên Phước tỉnh quảng Nam cũ) rồi về buôn bán nhỏ tại nhà. Bà chăm lo cho gia đình, tần tảo nuôi dạy con cháu. Nhìn bà hôm nay – với dáng vẻ hiền từ, chậm rãi – ít ai biết rằng bà đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt đến nhường nào. Nhưng chính quá khứ ấy đã hun đúc nên một con người mạnh mẽ, giàu nghị lực và đầy yêu thương.

Trong những bữa cơm gia đình ấm cúng, khi bà nhẹ nhàng gắp thức ăn cho con cháu, tôi chợt nhận ra: hòa bình mà chúng tôi đang có hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao hy sinh, biết bao tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường. Và bà – người phụ nữ bình dị ấy – chính là một phần của lịch sử, một phần của những năm tháng không thể nào quên.

Với tôi, bà không chỉ là mẹ chồng, mà còn là một ngọn lửa – ngọn lửa của ký ức, của lòng dũng cảm và của tình yêu đất nước. Ngọn lửa ấy không rực cháy ồn ào, mà âm ỉ, bền bỉ, lan tỏa qua từng câu chuyện, từng lời dạy giản dị trong cuộc sống hằng ngày.

“Thời hoa lửa” có thể đã lùi xa, nhưng những giá trị mà nó để lại vẫn còn mãi. Và tôi tin rằng, chừng nào những câu chuyện như của bà còn được kể lại, chừng đó ngọn lửa ấy vẫn sẽ không bao giờ tắt – trong trái tim của mỗi thế hệ hôm nay và mai sau.

Hình cựu chiến binh Trần Thị Mỹ Lộc hiện nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn