MẸ NGUYỄN THỊ AN – NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẤT CẢNG GIỮA LÒNG ĐỊCH
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Hải Phòng là một trong những địa bàn chiến lược quan trọng. Thành phố cảng vừa là nơi giao thương, vừa là địa bàn quân Pháp tìm cách kiểm soát chặt chẽ.
Trong hoàn cảnh ấy, nhiều người dân bình thường đã âm thầm tham gia cách mạng.
Mẹ Nguyễn Thị An, quê ở Gia Viên, Hải Phòng, là một trong những người phụ nữ như vậy.
Mẹ sinh năm 1919. Năm 1939, mẹ lập gia đình. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, chồng mẹ là ông Nguyễn Chí Sơ gia nhập Vệ quốc đoàn, còn mẹ tích cực tham gia các hoạt động góp phần xây dựng và bảo vệ chính quyền cách mạng.
Cuối năm 1946, thực dân Pháp quay trở lại đánh chiếm Hải Phòng. Cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ.
Tháng 5/1947, trong một trận chiến đấu với quân Pháp tại núi Cột Cờ, Kiến An, chồng mẹ hy sinh.
Mất chồng khi con còn nhỏ, mẹ phải một mình vừa nuôi con, vừa tiếp tục hoạt động.
Nhưng chiến tranh không cho mẹ một cuộc sống bình yên.
Theo tư liệu trong cuốn “Bà mẹ Việt Nam anh hùng đất Cảng”, mẹ Nguyễn Thị An vừa làm ăn nuôi con, vừa làm liên lạc, tuyên truyền, vận động chị em tham gia kháng chiến, nuôi giấu cán bộ và cung cấp tin tức cho cách mạng.
Những công việc ấy tưởng như nhỏ bé nhưng trong thời chiến lại vô cùng nguy hiểm.
Một người dân có thể bị nghi ngờ chỉ vì quen biết một cán bộ.
Một căn nhà bình thường có thể trở thành nơi che giấu người hoạt động cách mạng.
Một tin tức được truyền đi đúng lúc có thể giúp một đơn vị tránh được sự truy quét.
Mẹ An đã lựa chọn đứng về phía cách mạng trong hoàn cảnh như vậy.
Mẹ không phải một người lính nổi tiếng.
Tên tuổi mẹ cũng không xuất hiện trong những trận đánh lớn.
Nhưng chính những người như mẹ đã tạo thành mạng lưới cơ sở rộng khắp, giúp lực lượng kháng chiến tồn tại và hoạt động ngay cả trong những vùng địch kiểm soát.
Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị An cho thấy một điều rất đáng trân trọng: trong chiến tranh, lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng việc cầm súng.
Có người chiến đấu ngoài mặt trận.
Có người vận chuyển lương thực.
Có người làm giao liên.
Có người nuôi giấu cán bộ.
Có người chỉ làm một công việc rất nhỏ nhưng đúng lúc, đúng nơi lại có ý nghĩa lớn.
Những đóng góp ấy thường âm thầm và không được biết đến rộng rãi.
Nhưng lịch sử được tạo nên từ chính những con người như vậy.


