Mẹ Nguyễn Thị Ba – Người mẹ giữ trọn niềm tin giữa vùng Đồng Khởi
Lịch sử của dân tộc không chỉ được viết bằng những trận đánh. Lịch sử còn được viết bằng những mái nhà tranh, những căn hầm bí mật và những người mẹ âm thầm chở che cho cách mạng. Mẹ Nguyễn Thị Ba là một trong những người mẹ như thế..."
Vùng đất Bến Tre những năm cuối thập niên 1950 chìm trong khói lửa.
Những rặng dừa xanh không chỉ che bóng mát cho xóm làng, mà còn che chở cho biết bao cán bộ cách mạng.
Ở một ngôi làng nhỏ, có một người phụ nữ quanh năm gắn bó với ruộng đồng.
Người dân quen gọi bà bằng cái tên giản dị:
Mẹ Ba.
Sau này, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vì những cống hiến và hy sinh của gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ban ngày, mẹ là một người nông dân bình thường.
Đôi tay mẹ chăm từng gốc lúa, từng hàng dừa.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, căn nhà nhỏ lại trở thành nơi dừng chân của những cán bộ hoạt động bí mật.
Có hôm, mẹ nấu thêm một nồi cơm.
Có hôm, mẹ gói từng nắm xôi, từng trái dừa khô để gửi theo các chiến sĩ.
Mỗi việc làm đều lặng lẽ.
Không một lời kể công.
Chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Những cuộc lùng sục diễn ra liên tiếp.
Quân địch nhiều lần ập vào làng, khám xét từng ngôi nhà.
Có lần, cán bộ đang ẩn dưới hầm bí mật ngay nền bếp.
Lính xông vào.
Mẹ vẫn bình tĩnh nhóm lửa, nấu nồi khoai như không có chuyện gì xảy ra.
Chính sự bình tĩnh ấy đã giúp những người dưới hầm thoát khỏi hiểm nguy.
Gia đình mẹ cũng không đứng ngoài cuộc chiến.
Các con của mẹ lần lượt tham gia lực lượng cách mạng.
Ngày tiễn con lên đường, mẹ không hứa sẽ giữ con ở lại.
Mẹ chỉ dặn:
"Đã chọn con đường này thì phải sống xứng đáng với quê hương."
Đó là lời dặn của một người mẹ hiểu rằng độc lập phải được đánh đổi bằng sự hy sinh.
Rồi cũng như bao gia đình Việt Nam khác trong những năm tháng ấy, tin dữ tìm về.
Người thân của mẹ đã ngã xuống trên chiến trường.
Nỗi đau ấy không gì bù đắp được.
Nhưng mẹ không gục ngã.
Bởi mẹ biết, phía trước vẫn còn những người con khác của Tổ quốc đang cần được chở che.
Ngôi nhà nhỏ vẫn sáng bếp lửa.
Những nắm cơm vẫn được chuẩn bị.
Những chuyến tiếp tế vẫn âm thầm diễn ra.
Ngày đất nước thống nhất.
Tiếng súng đã im.
Người dân trở về dựng lại quê hương.
Mẹ cũng trở về với mảnh vườn, với những hàng dừa thân thuộc.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những người đã hy sinh, mẹ vẫn lặng đi rất lâu.
Mẹ thường nói:
"Các con mình không còn, nhưng đất nước còn. Thế là đủ."
Một câu nói mộc mạc.
Nhưng chứa đựng cả tấm lòng của người mẹ Việt Nam.
Nhờ những hy sinh và cống hiến to lớn của gia đình, Mẹ Nguyễn Thị Ba được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Đó không chỉ là sự ghi nhận dành cho riêng mẹ.
Đó còn là lời tri ân gửi đến biết bao người mẹ Nam Bộ đã góp phần làm nên phong trào Đồng Khởi và thắng lợi của cuộc kháng chiến.
Thời Hoa Lửa xin khép lại bằng một lời nhắn gửi:
"Những người mẹ như Mẹ Nguyễn Thị Ba không để lại cho đời những bài diễn văn hay những trang hồi ký. Các mẹ để lại một di sản lớn hơn: lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin rằng, khi Tổ quốc gọi, mỗi người dân đều biết cách cống hiến theo cách của mình."



