Mẹ Nguyễn Thị Bảy: "Đóa Hoa Huệ" Giữa Miền Đất Đỏ Thoại Sơn
Mẹ Nguyễn Thị Bảy: "Đóa Hoa Huệ" Giữa Miền Đất Đỏ Thoại Sơn
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có những khoảng lặng khiến lòng người phải chùng xuống để kính cẩn cúi đầu. Ở tuổi chín mươi, Mẹ Nguyễn Thị Bảy ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ tại xã Vọng Đông, đôi mắt đã mờ đục theo thời gian nhưng khi nhắc về "thời hoa đỏ" – thời của máu và hoa, của những hy sinh vô bờ bến – ánh nhìn của Mẹ bỗng trở nên sâu thẳm, như thể đang soi chiếu về một miền ký ức hào hùng mà đau thương.
Nỗi đau kết tinh thành sức mạnh: An Giang những năm kháng chiến là vùng đất của đạn bom và những cuộc càn quét dữ dội. Giống như bao người phụ nữ Việt Nam cùng thời, Mẹ Bảy đã tiễn những người thân yêu nhất của mình ra đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Không chỉ một, mà là những nỗi đau chồng chất khi những người con máu mủ của Mẹ mãi mãi nằm lại chiến trường.
Để nói về Mẹ, không có câu chữ nào diễn tả xiết cảm giác của một người mẹ khi nhận tấm giấy báo tử. Một lần đau, rồi hai lần đau... Mẹ đã khóc cạn nước mắt để rồi sau đó, chính sự đau thương ấy đã hóa thân thành sức mạnh thép. Mẹ không chỉ là hậu phương, Mẹ là người giữ lửa, là người nuôi giấu cán bộ, là nhịp cầu nối liền lòng dân với cách mạng giữa vùng địch kìm kẹp.
Người giữ nhịp cầu lịch sử: thời "hoa đỏ" của Mẹ Bảy không phải là những huân chương lấp lánh trên ngực áo lúc bấy giờ, mà là những đêm không ngủ canh chừng cho bộ cán bộ, là những rổ khoai, bát cơm nhường cho chiến sĩ. Trong ký ức của những người cựu binh vùng Thoại Sơn, Mẹ như một đóa hoa huệ trắng, thanh cao và kiên cường giữa bùn lầy của chiến tranh. Mẹ từng bảo: "Ngày đó, biết là nguy hiểm, nhưng nếu ai cũng sợ thì ai làm cách mạng? Con mình đi chiến đấu, mình ở nhà cũng phải là một chiến sĩ". Câu nói giản dị ấy chứa đựng cả một triết lý sống cao đẹp của người phụ nữ Nam Bộ: Đảm đang, trung hậu và bất khuất.
Khúc vĩ thanh của sự tri ân: Hòa bình lập lại, những vết thương trên da thịt có thể lành, nhưng vết sẹo trong lòng Mẹ vẫn còn đó. Mỗi dịp tháng Tư về, khi hoa phượng đỏ rực như nhắc nhở về một thời oanh liệt, chúng ta lại thấy Mẹ mỉm cười đón những đoàn khách đến thăm. Nụ cười của Mẹ hiền từ, bao dung như chính vùng đất An Giang này vậy.
Sự hy sinh của Mẹ Nguyễn Thị Bảy và hàng ngàn người Mẹ Việt Nam Anh hùng khác chính là nền móng vững chắc nhất cho sự bình yên hôm nay. Nhắc về Mẹ, chỉ muốn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Mỗi tấc đất chúng ta đang đi, mỗi hơi thở tự do chúng ta đang tận hưởng, đều mang hơi ấm và cả những giọt nước mắt lặng thầm của những người Mẹ.
Và giờ đây khi chúng ta đã hoà bình,chúng ta cần phải biết ơn và toả lòng cung kính và xin chúc Mẹ Bảy luôn mạnh khỏe, để chúng con những người hậu thế còn được thấy một tượng đài sống về lòng yêu nước, để tự soi rọi lại chính mình và sống sao cho xứng đáng với những gì Mẹ đã dâng hiến cho non sông.



