Mẹ Việt Nam anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Bảy (thường được nhân dân gọi với tên thân thương là Bà Đỏ) là một biểu tượng rực rỡ của lòng yêu nước và khí tiết cách mạng của phụ nữ Nam Bộ. Cuộc đời bà là một bản hùng ca về sự hy sinh thầm lặng nhưng đầy oanh liệt, một người con ưu tú của quê hương Gò Công đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân và máu xương cho vùng đất Cần Giuộc, Long An.
Sinh ra trong một gia đình nghèo tại Tiền Giang, bà sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động từ những năm 1930. Với trí tuệ sắc sảo, lòng can đảm và khả năng vận động quần chúng thiên bẩm, bà nhanh chóng trở thành một cán bộ chủ chốt của Đảng. Năm 1936, bà được phân công về Cần Giuộc và giữ chức Bí thư Quận ủy. Trong bối cảnh thực dân Pháp đàn áp gắt gao, hình ảnh người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng quyết đoán, luồn lách qua từng xóm ấp để nhen nhóm ngọn lửa cách mạng đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù. Chính thực dân Pháp, vừa nể sợ vừa căm ghét, đã đặt cho bà biệt danh "Hoàng hậu đỏ" – một cái tên khẳng định uy tín và tầm ảnh hưởng sâu rộng của bà đối với nhân dân vùng hạ Long An.Đỉnh cao trong sự nghiệp cách mạng của bà chính là lãnh đạo cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ tại Cần Giuộc vào đêm 22 rạng sáng 23/11/1940. Dưới sự chỉ huy của bà, nghĩa quân đã tiến đánh các đồn bốt, phá tan bộ máy kìm kẹp của địch ở nhiều xã. Tuy nhiên, do sự chênh lệch về lực lượng và tình thế chung của cuộc khởi nghĩa, phong trào bị đàn áp đẫm máu. Bà Đỏ bị giặc bắt trong một cuộc càn quét sau đó. Những ngày tháng trong ngục tù là một chương bi hùng khác trong cuộc đời bà. Kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tra tấn tàn bạo nhất, từ dùi cui, điện giật đến những hình phạt tâm lý hòng khuất phục người phụ nữ mảnh mai. Nhưng chúng đã lầm. Trước những trận đòn roi "thừa chết thiếu sống", bà vẫn giữ thái độ bình thản, ánh mắt quật cường và một lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với nhân dân. Không một thông tin nào về cơ sở cách mạng bị tiết lộ từ miệng bà.Ngày 28/8/1941, thực dân Pháp đưa bà ra pháp trường tại sân bóng Cần Giuộc. Giây phút đứng trước họng súng quân thù, bà Nguyễn Thị Bảy không hề run sợ. Bà từ chối bịt mắt để được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối và dõng dạc hô vang các khẩu hiệu cách mạng, khẳng định sự bất diệt của sự nghiệp giải phóng dân tộc. Phát súng của kẻ thù có thể lấy đi mạng sống của bà, nhưng không thể dập tắt được tinh thần Bà Đỏ. Sự hy sinh của bà đã trở thành ngọn đuốc soi đường, thôi thúc các thế hệ sau này tiếp bước đấu tranh cho đến ngày độc lập hoàn toàn.Ngày nay, khi hòa bình đã lập lại, tên tuổi của bà Nguyễn Thị Bảy được ghi tạc vào sử sách và trái tim người dân Long An. Bà không chỉ là một liệt sĩ, một người lãnh đạo mà còn là "Bà mẹ" chung của vùng đất này – người đã dùng máu mình để tô thắm thêm sắc đỏ cho lá cờ Tổ quốc. Những ngôi trường, con đường mang tên bà, cùng Nhà thờ Mẹ Nguyễn Thị Bảy tại Cần Giuộc, là minh chứng cho lòng biết ơn vô hạn của hậu thế đối với một "Hoàng hậu đỏ" bất tử.