Mẹ Nguyễn Thị Bảy – Người mẹ trọn đời son sắt với cách mạng
Có những con người đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi xuân, bằng nước mắt và cả những mất mát không gì bù đắp được. Nhưng sau tất cả, họ vẫn giữ trọn niềm tin với Đảng, với Tổ quốc, sống trọn đời vì quê hương và trở thành điểm tựa tinh thần cho nhiều thế hệ. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Bảy, ở xã Tân Bình, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An, là một người mẹ như thế.
Ở tuổi ngoài một trăm, mẹ vẫn khiến bất cứ ai có dịp gặp gỡ đều không khỏi ngạc nhiên. Dáng người còn nhanh nhẹn, lưng chưa còng, bước chân vẫn vững vàng và đặc biệt là trí nhớ minh mẫn hiếm có. Mỗi khi có khách đến thăm, mẹ đều tự mình ra tận cổng đón, nắm tay từng người hỏi han, chuyện trò thân tình như gặp lại người thân sau nhiều năm xa cách.
Điều khiến mọi người cảm phục hơn cả là sự minh mẫn và tinh thần luôn hướng về quê hương, đất nước. Có lần gặp một cán bộ huyện vừa được bổ nhiệm Phó Chủ tịch chưa đầy vài ngày, mẹ mỉm cười hỏi: "Lên chức rồi hả con, đã khao chưa? Má nhớ tuần trước con còn làm Chánh Văn phòng huyện mà." Câu nói giản dị ấy khiến cả đoàn không khỏi bất ngờ trước trí nhớ đáng kinh ngạc của người mẹ đã hơn một thế kỷ tuổi đời.
Trong căn nhà nhỏ treo trang trọng cờ Đảng và cờ Tổ quốc, mẹ say sưa kể về những buổi sinh hoạt chi bộ, về nghị quyết của địa phương, về sự đổi thay từng ngày của quê hương Long An. Với hơn sáu mươi năm tuổi Đảng, người Bí thư Đảng ủy xã năm nào vẫn đau đáu trước từng bước phát triển của đất nước, vẫn dõi theo thời cuộc bằng tất cả trách nhiệm và niềm tin của một người đảng viên.
Sinh năm 1921 trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, mẹ Nguyễn Thị Bảy sớm tham gia các phong trào yêu nước. Từ năm 1948, mẹ là hội viên Hội Phụ nữ Cứu quốc và đến năm 1961 được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, người phụ nữ Nam Bộ ấy vừa chăm lo gia đình, vừa tham gia công tác địa phương, vận động quần chúng và trực tiếp phục vụ cách mạng.
Không chỉ có vợ chồng mẹ, cả bốn người con cũng lần lượt tiếp bước cha mẹ lên đường chiến đấu vì độc lập dân tộc. Đó là sự lựa chọn của một gia đình sẵn sàng đặt vận mệnh đất nước lên trên hạnh phúc riêng.
Thế nhưng chiến tranh chưa bao giờ chỉ lấy đi tuổi trẻ. Nó còn cướp đi những người thân yêu nhất của mẹ.
Năm 1965, người con gái đầu của mẹ – liệt sĩ Châu Thị Năm, Bí thư Chi đoàn, anh dũng hy sinh khi mới tròn mười tám tuổi. Chưa đầy ba năm sau, người con trai Châu Văn Tư tiếp tục ngã xuống trong một trận chiến ác liệt khi mới hai mươi ba tuổi. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, năm 1969, mẹ lại nhận tin người chồng thân yêu hy sinh.
Ba lần tiễn người thân lên đường chiến đấu, ba lần đón nhận tin dữ. Những mất mát ấy tưởng như không gì có thể bù đắp. Nhưng cũng như biết bao Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác, mẹ không cho phép mình gục ngã.
Khi được hỏi điều gì đã giúp mẹ vượt qua nỗi đau quá lớn ấy, mẹ chỉ nhẹ nhàng tâm sự:
"Công việc nhiều quá cứ cuốn má đi. Việc nhà, việc đoàn thể rồi giặc càn khắp nơi, chẳng còn lúc nào để nghĩ nhiều. Có nhớ chồng, nhớ con thì má lại tự nhủ mình vẫn còn may mắn vì còn hai đứa con sống sót. Nhiều đồng đội của má, ngày hòa bình trở về chỉ còn lại một mình..."
Lời kể mộc mạc ấy chứa đựng nghị lực phi thường của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh – những con người biết nén nỗi đau riêng để tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu và cống hiến cho độc lập dân tộc.
Sau ngày đất nước thống nhất, hai người con còn lại của mẹ tiếp tục góp sức xây dựng quê hương. Người con gái đầu là Châu Thị Hạnh trở thành Thẩm phán, sau này giữ cương vị Phó Chánh tòa Dân sự Tòa án nhân dân tỉnh Long An, là niềm tự hào lớn của mẹ. Người con còn lại cũng tiếp tục cống hiến cho sự phát triển của địa phương trong thời bình.
Bản thân mẹ, dù nghỉ công tác từ năm 1979 khi đang giữ cương vị Bí thư Đảng ủy xã Tân Bình, nhưng chưa bao giờ thật sự nghỉ ngơi. Suốt nhiều thập kỷ sau đó, mẹ vẫn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ và động viên con cháu tiếp tục giữ gìn những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương.
Ghi nhận những cống hiến to lớn của gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, năm 1994, Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Điều đọng lại sâu sắc nhất trong lòng những người từng gặp mẹ không chỉ là những chiến công hay những hy sinh lớn lao, mà còn là tấm lòng bao dung, nhân hậu của một người mẹ Việt Nam. Mỗi lần khách đến thăm, trước khi chia tay, mẹ đều gọi từng người lại hỏi han, dặn dò và gửi những lời chúc bình an. Chỉ cần thiếu một người trong đoàn, mẹ cũng lập tức nhận ra và nhắc mọi người gọi vào.
Ở tuổi hơn một thế kỷ, Mẹ Nguyễn Thị Bảy vẫn là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin son sắt với cách mạng. Cuộc đời mẹ là minh chứng rằng chiến tranh có thể lấy đi những người thân yêu nhất, nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí của những người mẹ Việt Nam. Hình ảnh người mẹ tóc bạc vẫn đau đáu với quê hương, vẫn dõi theo từng bước phát triển của đất nước sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của độc lập, hòa bình và lòng yêu nước.



