Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Biện – Hai lần tiễn con, một đời giữ trọn niềm tin

Cuộc đời Mẹ gắn liền với những mùa lúa trên cánh đồng quê Hoài Tân. Mẹ có hai người con trai của Mẹ là Huỳnh Thanh Long và Huỳnh Tường đã tình nguyện lên đường tham gia kháng chiến và đều hi sinh vì độc lập tự do của đất nước

Gia Lai24/08/2026Đoàn phường Hoài Nhơn Tây (Đoàn phường Hoài Nhơn Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Biện – Hai lần tiễn con, một đời giữ trọn niềm tin

Có những người mẹ sinh ra trong thời bình để hưởng hạnh phúc tuổi già bên con cháu. Nhưng cũng có những người mẹ sinh ra giữa những năm tháng đất nước đau thương, phải chấp nhận dâng hiến những điều thiêng liêng nhất cho Tổ quốc. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Biện, sinh năm 1912, quê tại xã Hoài Tân, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định (nay thuộc phường Hoài Nhơn Tây, tỉnh Gia Lai), là một người mẹ như thế.

Cuộc đời Mẹ gắn liền với những mùa lúa trên cánh đồng quê Hoài Tân. Bàn tay Mẹ chai sần vì lao động, mái tóc bạc dần theo những năm tháng chiến tranh. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, Mẹ vẫn nuôi dạy các con nên người, dạy các con biết yêu quê hương, yêu đất nước và sống có trách nhiệm với dân tộc

Khi tiếng gọi non sông vang lên, hai người con trai của Mẹ là Huỳnh Thanh Long và Huỳnh Tường đã tình nguyện lên đường tham gia kháng chiến. Đó là quyết định không hề dễ dàng đối với bất kỳ gia đình nào, nhưng Mẹ hiểu rằng nếu ai cũng giữ con cho riêng mình thì đất nước sẽ không có ngày độc lập.

Trong buổi tiễn con lên đường, Mẹ lặng lẽ sửa lại chiếc ba lô, vuốt phẳng tà áo rồi căn dặn:

"Các con đi vì nước, mẹ chỉ mong các con sống xứng đáng với quê hương. Nếu có phải hy sinh thì hãy giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ."

Những lời dặn mộc mạc ấy đã theo các anh suốt những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường ác liệt.

Chiến tranh ngày càng khốc liệt. Những cánh thư gửi về quê nhà thưa dần rồi ngắt hẳn. Một ngày, người cán bộ xã mang đến cho Mẹ tờ giấy báo tử của người con đầu. Nỗi đau ấy như xé nát trái tim người mẹ già. Nhưng chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại phải nhận thêm tin dữ: người con trai thứ hai cũng đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc.

Hai tờ giấy báo tử. Hai người con mãi mãi nằm lại tuổi thanh xuân.

Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời. Mẹ lặng lẽ ôm di ảnh các con, nước mắt rơi trên đôi bàn tay đã hằn sâu dấu vết thời gian. Nhưng trước bà con lối xóm, Mẹ không than khóc hay oán trách số phận. Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:

 

"Các con tôi đã làm tròn bổn phận với nước. Tôi đau lắm, nhưng tự hào vì các con đã sống một cuộc đời có ý nghĩa."

Sau mất mát ấy, Mẹ vẫn tiếp tục lao động, tham gia các phong trào ở địa phương, động viên những gia đình có con em đang chiến đấu ngoài mặt trận. Với Mẹ, sự hy sinh của hai người con sẽ chỉ thật sự trọn vẹn khi đất nước hoàn toàn thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình.

Ngày non sông thu về một mối, khắp nơi cờ hoa rực rỡ. Niềm vui chiến thắng đến với mọi người, nhưng trong căn nhà nhỏ của Mẹ vẫn còn khoảng trống không gì bù đắp được. Hai người con không trở về như lời hẹn, chỉ có di ảnh và tấm bằng Tổ quốc ghi công lặng lẽ trên bàn thờ.

Đảng và Nhà nước đã phong tặng Mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận sự hy sinh to lớn của gia đình Mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Đó không chỉ là phần thưởng cao quý dành riêng cho Mẹ Nguyễn Thị Biện, mà còn là biểu tượng của hàng vạn người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những người con yêu quý nhất cho đất nước.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Biện vẫn được truyền lại như một ngọn lửa thiêng. Trên mảnh đất Hoài Nhơn Tây đang từng ngày đổi mới, thế hệ trẻ luôn ghi nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người con và bằng nước mắt của những người mẹ anh hùng.

Mẹ Nguyễn Thị Biện không để lại những trang hồi ký hay những lời ca tụng về mình. Điều Mẹ để lại cho quê hương là tấm gương sáng ngời của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và đức kiên trung. Hai người con đã hóa thành bất tử giữa lòng đất mẹ, còn hình ảnh người Mẹ Việt Nam Anh hùng sẽ mãi là biểu tượng đẹp của một thời hoa lửa, truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau sống xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh để gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn