Mẹ Nguyễn Thị Chẹp (1934 – 2021)
Mẹ Nguyễn Thị Chẹp sinh ra và lớn lên tại ấp Phú Đức, xã Bình Phú, trong một gia đình nông dân hiền hậu. Mẹ lập gia đình với đồng chí Lê Văn Hiếu, người con ưu tú của quê hương, và sinh được chín người con. Giữa cuộc sống lam lũ, Mẹ vừa là người vợ tảo tần, vừa là chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn.
Trong hành trình sưu tầm những câu chuyện lịch sử ở vùng đất Bình Phú – Càng Long, tôi luôn mang trong lòng một sự kính cẩn đặc biệt mỗi khi nghe nhắc đến tên Mẹ Nguyễn Thị Chẹp (1934 – 2021). Cuộc đời Mẹ là một trang sử lặng thầm nhưng vô cùng bi tráng, gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt và cả sự hy sinh nối dài qua nhiều thế hệ.
Mẹ Nguyễn Thị Chẹp sinh ra và lớn lên tại ấp Phú Đức, xã Bình Phú, trong một gia đình nông dân hiền hậu. Mẹ lập gia đình với đồng chí Lê Văn Hiếu, người con ưu tú của quê hương, và sinh được chín người con. Giữa cuộc sống lam lũ, Mẹ vừa là người vợ tảo tần, vừa là chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn.
Khi cách mạng lan tỏa về vùng quê Bình Phú, ngôi nhà nhỏ của Mẹ trở thành nơi che chở, nuôi giấu cán bộ. Chồng Mẹ – liệt sĩ Lê Văn Hiếu – tham gia cách mạng từ rất sớm, từ ngày 01/01/1949, là cơ sở hợp pháp của cách mạng. Dù từng bị thương nặng, mất một bên mắt trong quá trình hoạt động, đồng chí vẫn không rời bỏ nhiệm vụ. Ngày 20/9/1970, trong lúc đang làm cơ sở theo sự phân công của tổ chức tại Mỹ Huê, đồng chí bị địch phát hiện, bao vây và bắn hy sinh ngay tại nhà. Tin chồng ngã xuống đến với Mẹ như sét đánh ngang tai, nhưng Mẹ đã nén chặt nỗi đau, không một lời than oán, bởi Mẹ hiểu: sự hy sinh ấy là vì quê hương, vì độc lập của dân tộc.
Chiến tranh chưa kịp lắng xuống thì nỗi đau của Mẹ lại một lần nữa bị khoét sâu. Liệt sĩ Lê Văn Chương, sinh năm 1961 – người con trai của Mẹ – nối tiếp truyền thống gia đình, tham gia cách mạng vào tháng 7/1977, mang quân hàm Binh nhất, lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nước bạn Campuchia. Tại chiến trường ác liệt ấy, anh đã anh dũng hy sinh và đến nay vẫn mất tích, để lại trong lòng Mẹ nỗi chờ mong day dứt suốt cả cuộc đời. Không có mộ phần, không có ngày giỗ trọn vẹn, chỉ có một niềm tin lặng lẽ rằng con mình đã hóa thân vào đất mẹ nơi biên cương Tổ quốc.
Hai lần tiễn biệt, một lần vĩnh viễn không tin tức, Mẹ Nguyễn Thị Chẹp đã dâng hiến cho đất nước những gì thiêng liêng nhất. Những năm tháng sau chiến tranh, Mẹ sống giản dị, lặng lẽ, nuôi các con trưởng thành, giữ trọn nghĩa tình với cách mạng, với quê hương Bình Phú.
Để ghi nhận sự hy sinh to lớn ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 720/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy không chỉ là phần thưởng xứng đáng cho Mẹ, mà còn là sự tri ân của Tổ quốc đối với một gia đình giàu truyền thống cách mạng.
Hôm nay, khi viết lại câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Chẹp, tôi – một cán bộ Đoàn của thế hệ sau – không khỏi nghẹn lòng. Cuộc đời Mẹ là bài học lớn về lòng yêu nước, về sự hy sinh âm thầm mà bền bỉ. Mẹ và những người con anh hùng của Mẹ đã góp phần làm nên hòa bình để chúng tôi được sống, được cống hiến và tiếp tục xây dựng quê hương.
Tên Mẹ Nguyễn Thị Chẹp sẽ mãi được khắc ghi trong ký ức của quê hương Bình Phú – như một biểu tượng thiêng liêng của đức hy sinh, lòng son sắt và tình yêu Tổ quốc không bao giờ phai nhạt.



