Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Dư – Khoảng lặng sau những chiến công

Mẹ Nguyễn Thị Dư, sinh năm 1930, là vợ, là mẹ liệt sĩ, hiện sống cùng với người con trai út ở xã Thành Công, huyện Gò Công Tây. Mẹ Dư xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Bình Phú, huyện Gò Công Tây. Lớn lên lập gia đình và làm dâu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Mẹ Dư bồi hồi kể lại: "Chồng và con trai đầu của mẹ hy sinh cùng năm 1969, lúc đó đứa con trai út của mẹ chỉ mới 4 tuổi. Khó khăn, vất vả lắm, nhưng mẹ tự nhủ phải cố gắng vượt qua để nuôi 5 đứa con khôn lớn.

Đồng Tháp09/03/2026Lê Uyên Nhi (Đoàn trường THPT Nguyễn Đình Chiểu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Bình yên hôm nay được định giá bằng điều gì?

Bạn có bao giờ đi ngang qua vùng Gò Công Tây, nhìn những cánh đồng xanh mướt và nhịp

sống công nghiệp đang hối hả thay áo mới cho quê hương, rồi bất giác tự hỏi: Cái giá của sự

thong dong này là bao nhiêu không?

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ở một góc nhỏ tại xã Thành Công, có một người phụ nữ đã

bước sang tuổi 90 vẫn đang giữ hộ chúng ta câu trả lời. Đó là Mẹ Việt Nam anh hùng

Nguyễn Thị Dư. Mẹ không phải là một nhân vật xa xôi trong sách giáo khoa, mẹ là một người

bà đôn hậu, minh mẫn, sống giản dị giữa lòng xóm giềng. Nhưng phía sau nụ cười ấy là một

"thời hoa lửa" mà mỗi tấc đất, mỗi nắm cơm mẹ trao đi đều thấm đẫm mùi thuốc súng và

cả nước mắt lặn vào trong.

2. Khi nỗi đau hóa thành "một phần nhỏ"

Trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ngôi nhà nhỏ của Mẹ

Dư vừa là tổ ấm, vừa là "pháo đài" thầm lặng. Mẹ đào hầm nuôi giấu cán bộ, mẹ làm liên

lạc, mẹ bám ruộng vườn dưới làn mưa bom để có hạt gạo tiếp tế cho căn cứ. Nhưng cái

nghiệt ngã nhất của chiến tranh không phải là đói khổ, mà là sự chia ly.

Năm 1969 – cái năm định mệnh ấy, đất trời Gò Công như sụp đổ dưới chân mẹ khi cả chồng

và con trai cả đều ngã xuống. Một nách 5 đứa con thơ, đứa út mới lên 4, mẹ nén nỗi đau

"ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ" để tiếp tục sống. Nhìn sang Quảng Nam, ta lại

thấy bóng dáng Mẹ Nguyễn Thị Thứ với 9 lần tiễn con đi không ngày trở lại. Những người

mẹ ấy có điểm chung là gì? Đó là khi đối diện với mất mát tận cùng, họ vẫn nhẹ lòng bảo

rằng: "So với xương máu của bao anh hùng, sự đóng góp của gia đình mẹ chỉ là một phần

nhỏ".

Sự khiêm nhường ấy thực sự khiến người trẻ chúng ta phải nghẹn lòng. Mẹ không coi sự hy

sinh của mình là vĩ đại, mẹ coi đó là trách nhiệm với mảnh đất này. "Còn người là còn làng,

còn nước là còn quê hương" – triết lý sống ấy giản đơn mà sắt đá như chính tâm chất của

người phụ nữ Nam Bộ.

3. Sống trách nhiệm: Lời hồi đáp cho những người ở lại

Mẹ Dư hôm nay vẫn cười – một nụ cười đôn hậu của người đã đi qua giông bão mà không

oán than. Mẹ dạy con cháu phải biết "kính trên nhường dưới", phải lao động hăng say và giữ

lấy cái tình làng nghĩa xóm. Mẹ bảo mẹ chỉ mong con cháu trân trọng hòa bình để xây dựng

quê hương.

Chúng ta – những người đang hưởng thụ bầu trời không tiếng súng – sẽ làm gì?

Câu chuyện của Mẹ Dư không chỉ để chúng ta tri ân vào những ngày lễ lạt. Nó là lời nhắc

nhở mỗi khi ta định bỏ cuộc trước một khó khăn nhỏ nhặt, hay định sống ích kỷ cho riêng

mình.

• Hãy bắt đầu bằng việc trân trọng: Trân trọng gia đình, trân trọng hòa bình mà thế hệ cha

anh đã đổi bằng cả thanh xuân.

• Hãy hành động bằng sự tử tế: Sống có trách nhiệm với công việc và cộng đồng chính là

cách thiết thực nhất để chúng ta viết tiếp chương mới cho "thời hoa lửa" mà các Mẹ đã gầy

dựng.

Đừng để những hy sinh ấy chỉ là quá khứ. Hãy biến nó thành động lực để mỗi người trẻ

chúng ta trở thành một đóa hoa rực rỡ, góp phần làm giàu đẹp thêm mảnh đất Gò Công và

Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn