Bài viết

Mẹ Nguyễn Thị Ệp: Một đời làm muối, một người con gửi lại tuổi mười tám

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ệp sinh ra trong một gia đình nghèo làm nghề muối, cả đời gắn với những tháng ngày lam lũ nơi bến sông, kho muối và những công việc nặng nhọc nhất của đời lao động. Không chữ nghĩa, không tài sản, mẹ lớn lên bằng sự chịu thương chịu khó, bền bỉ và nhẫn nại giữa cảnh đời cơ cực.

Lập gia đình với một người làm thuê trên thuyền, mẹ cùng chồng dựng lên một mái nhà đơn sơ ven làng, nương tựa nhau qua những tháng ngày nghèo khó. Con trai duy nhất của mẹ – anh Đặng Văn Luôn – lớn lên trong tình thương chắt chiu ấy, trở thành niềm hy vọng lớn nhất của gia đình.

Khi Cách mạng Tháng Tám thành công và kháng chiến bùng nổ, anh Luôn sớm giác ngộ lý tưởng, tình nguyện lên đường nhập ngũ dù tuổi đời còn rất trẻ. Mẹ tiễn con đi trong niềm tự hào xen lẫn lo âu, nhưng vẫn đặt trọn niềm tin vào lựa chọn của con, coi đó là trách nhiệm với Tổ quốc.

Năm 1947, anh Luôn hy sinh khi mới 18 tuổi trên chiến trường Tiểu Trà – Đại Đồng. Nỗi đau mất con đến với mẹ quá đột ngột, để lại khoảng trống không gì bù đắp. Nhiều năm sau, mẹ mới nhận được tin chính thức và giấy báo tử, cùng sự ghi nhận của Nhà nước đối với người con đã ngã xuống vì đất nước.

Từ đó, mẹ sống lặng lẽ trong ký ức về con, vừa là người mẹ mất con, vừa là người chứng kiến cả một thời kỳ chiến tranh khốc liệt. Dù mang trong lòng nỗi đau lớn, mẹ vẫn tiếp tục lao động, tham gia hợp tác xã làm muối, sinh hoạt phụ nữ và các đoàn thể ở địa phương, trở thành người phụ nữ gương mẫu, chan hòa với xóm làng.

Trong những năm tháng cuối đời, mẹ được chăm sóc trong ngôi nhà tình nghĩa, sống giữa sự quan tâm của chính quyền và cộng đồng. Mẹ ra đi trong sự thanh thản, để lại một câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc về tình mẫu tử, sự hy sinh và lòng yêu nước.

Cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Ệp là một lát cắt của lịch sử – nơi những người mẹ Việt Nam đã âm thầm làm nên dáng hình Tổ quốc bằng chính nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng nhất của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn