Mẹ Nguyễn Thị Hường – Nghệ An (Người mẹ xứ Nghệ tiễn con ra trận bằng niềm tin sắt son)
Mẹ Nguyễn Thị Hường – Nghệ An
(Người mẹ xứ Nghệ tiễn con ra trận bằng niềm tin sắt son)
Mẹ Nguyễn Thị Hường sinh ra trên mảnh đất Nghệ An – vùng quê nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Cuộc đời mẹ gắn liền với những mùa lúa gió Lào bỏng rát, với bờ tre, giếng nước và những năm tháng đói nghèo kéo dài. Nhưng chính từ gian khó ấy đã hun đúc nên một người mẹ kiên cường, bền bỉ và giàu đức hy sinh.
Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, Nghệ An trở thành hậu phương lớn chi viện sức người, sức của cho tiền tuyến. Các con của mẹ Nguyễn Thị Hường lần lượt lên đường nhập ngũ. Có người vừa rời ghế nhà trường, có người đã có gia đình nhỏ, nhưng tất cả đều chung một lời hẹn:
“Bao giờ đất nước yên bình, con sẽ về.”
Mẹ tiễn con trong lặng lẽ. Không khóc to, không níu kéo, chỉ nắm tay con thật chặt rồi quay vào nhà. Nhưng đêm xuống, khi ngọn đèn dầu leo lét, mẹ mới dám khóc một mình. Mỗi lần nghe tin chiến sự ác liệt ngoài mặt trận, mẹ lại ngồi trước hiên nhà, hướng mắt về phương Nam, nơi các con đang chiến đấu.
Chiến tranh không buông tha gia đình mẹ. Những lá thư báo tử lần lượt gửi về, mang theo nỗi đau không gì bù đắp nổi. Mỗi lần nhận tin con hy sinh, mẹ gục xuống, nhưng rồi lại gượng dậy. Mẹ tự nhủ phải sống, bởi còn sống là còn giữ ký ức về con, còn kể lại cho thế hệ sau về sự hy sinh của chúng.
Không chỉ mất con, mẹ Nguyễn Thị Hường còn tích cực tham gia công tác hậu phương. Mẹ vận động bà con quyên góp lương thực, vá áo gửi ra tiền tuyến, động viên những gia đình có con em lên đường. Trong xóm làng, mẹ thường an ủi những người mẹ khác:
“Con mình đi trước để đất nước yên bình, mình đau nhưng phải chịu.”
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu ấy không thể bù đắp những mất mát quá lớn, nhưng là sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với người mẹ đã hiến dâng những người con ưu tú nhất cho cách mạng.
Trong ký ức của người dân Nghệ An, mẹ Nguyễn Thị Hường là hình ảnh người mẹ lặng lẽ, ít nói, nhưng mỗi lời kể về con đều thấm đẫm niềm tự hào. Mẹ thường nói:
“Con mẹ nằm lại để đất nước được sống.”
Cuộc đời mẹ khép lại trong bình dị, như chính cách mẹ đã sống. Nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn vang vọng, nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng:
👉 Sự bình yên của Tổ quốc được đánh đổi bằng nước mắt và máu của những người mẹ thầm lặng như mẹ Nguyễn Thị Hường.



