Mẹ Nguyễn Thị Hường – Người mẹ giữa “vùng cài răng lược” Quảng Nam

Trong những năm tháng chiến tranh, Bình Giang, Thăng Bình, Quảng Nam là một vùng đất chịu đựng bom đạn và những cuộc càn quét khốc liệt. Giữa vùng “cài răng lược” ấy, Mẹ Nguyễn Thị Hường đã sống một cuộc đời gắn bó với cách mạng, vừa là người mẹ tảo tần, vừa là chỗ dựa cho cán bộ, du kích và những người con tham gia chiến đấu. Câu chuyện về mẹ là một lát cắt xúc động về những người phụ nữ Quảng Nam đã biến mái nhà của mình thành nơi che chở cách mạng.
Mẹ Nguyễn Thị Hường quê ở xã Bình Giang, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Mẹ cùng chồng là ông Nguyễn Bồng nuôi tám người con, gồm sáu trai và hai gái. Những người con lớn lên trong những năm đất nước chiến tranh và nhiều người lần lượt tham gia lực lượng cách mạng, từ du kích xã đến huyện đội, tỉnh đội. Với gia đình mẹ, chiến tranh không phải điều gì xa xôi mà hiện diện ngay trong cuộc sống hằng ngày.
Ngôi nhà của mẹ nhiều lần trở thành nơi hội họp, che giấu và nuôi dưỡng cán bộ. Nhà bị địch đốt tới bảy lần, nhưng sau mỗi lần giặc rút đi, mẹ và bà con lại dựng nhà, tiếp tục cuộc sống và tiếp tục giữ cơ sở. Những buổi tối khi tiếng pháo tạm im, người dân lại tập trung tại sân nhà mẹ để bàn chuyện đấu tranh, đào hầm, nuôi giấu cán bộ. Mái nhà tưởng chừng mong manh ấy vì thế trở thành một phần của thế trận lòng dân giữa vùng chiến sự ác liệt.
Cuối năm 1968, sau Tết Mậu Thân, chiến tranh tiếp tục diễn ra dữ dội. Chồng mẹ, ông Nguyễn Bồng – Hội trưởng Hội Phụ lão xã Bình Giang – cùng bà con tham gia đấu tranh, đòi chấm dứt việc pháo kích bừa bãi vào dân thường. Những con người bình dị ấy đã không đứng ngoài cuộc chiến: họ đấu tranh bằng sự gan góc, bằng niềm tin và bằng chính sự bền bỉ của người dân quê.
Điều đáng nhớ ở Mẹ Nguyễn Thị Hường là hình ảnh người mẹ gắn số phận gia đình với số phận quê hương. Mẹ không chỉ nuôi con khôn lớn mà còn chứng kiến những người con bước vào cuộc chiến; căn nhà của mẹ cũng nhiều lần trở thành nơi cách mạng tìm đến khi hiểm nguy. Đó là sự đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của những người phụ nữ ở hậu phương và vùng căn cứ.
Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Hường nhắc chúng ta rằng, trong thời hoa lửa, chiến trường không chỉ có những người cầm súng. Có những người mẹ đứng sau trận tuyến, giữ nhà, giữ làng, nuôi giấu cán bộ và chấp nhận để những người thân yêu lên đường. Chính sự bền bỉ ấy đã tạo nên sức mạnh của cách mạng và để lại một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, đức hy sinh và sức chịu đựng phi thường của người phụ nữ Việt Nam.



