Mẹ Nguyễn Thị Khứu – Người mẹ giữ bến sông Gianh lịch sử
Mẹ Nguyễn Thị Khứu là người Mẹ Việt Nam Anh hùng của vùng đất Quảng Bình — "vùng đất lửa" miền Trung. Mẹ có chồng và 4 người con trai là liệt sĩ. Trong những năm tháng chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ, ngôi nhà bên bờ sông của Mẹ vừa là nơi trú ẩn của bộ đội, vừa là trạm hậu cần thầm lặng tiếp sức cho tiền tuyến.
Quảng Bình những năm 1965 - 1972 là cái phễu hứng bom đạn khốc liệt. Hệ thống phà và bến sông Gianh hằng ngày bị máy bay Mỹ cày xới nhằm chặt đứt con đường chi viện từ Bắc vào Nam. Bất chấp lệnh sơ tán, Mẹ Nguyễn Thị Khứu kiên quyết bám trụ lại mảnh đất quê hương.
Căn nhà lá của Mẹ nhiều lần bị bom đánh sập bốc cháy, Mẹ lại cùng dân quân gom củi dựng lại túp lều tạm. Đêm đêm, khi các đoàn xe vận tải quân sự thắt đèn gầm chờ vượt sông, Mẹ lại cùng chị em thanh niên xung phong gùi từng gùi đất, đá ra đắp hố bom, thông đường cho xe pháo kịp qua bờ trước khi trời sáng. Căn lều nhỏ của Mẹ luôn đỏ lửa, chuẩn bị sẵn những ấm nước chè xanh nóng hổi và những củ sắn lùi để bồi dưỡng cho những người lính lái xe Trường Sơn.
Nỗi đau thắt quặn khi người bạn đời hy sinh trong một trận oanh tạc, rồi bốn người con trai của Mẹ cũng lần lượt ngã xuống trên các chiến trường xa. Đau thương chồng chất nhưng không làm gục ngã ý chí của người mẹ đất lửa. Mẹ nói với các chiến sĩ hành quân qua nhà: "Các con cứ vững tâm ra mặt trận, ở hậu phương còn một hơi thở, các mẹ vẫn giữ vững bến sông này".



