Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Lê – Hành trình đi tìm thi thể người con trai duy nhất

Vĩnh Long10/08/2026Đoàn trường THPT Lang Biang - P. Lang Biang - Đà Lạt ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong kho tàng những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Lê (ở ấp Long Thành, xã Phước Long, tỉnh Cà Mau) luôn khiến bất cứ ai lắng nghe cũng phải nghẹn ngào, rơi nước mắt. Đó là hành trình đi tìm con đằng đẵng, gian khổ và đầy xé lòng của một người mẹ nghèo giữa thời đạn bom khói lửa.

Khúc ruột đứt đoạn giữa thời chiến

Mẹ Nguyễn Thị Lê có một cuộc đời gắn liền với những mất mát không gì bù đắp nổi. Chồng mẹ – liệt sĩ Võ Văn Nầy – đã ngã xuống vào năm 1972 trong sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi ấy, chỗ dựa lớn nhất, niềm an ủi duy nhất còn lại trên cõi đời này của người mẹ bất hạnh chính là đứa con trai duy nhất: anh Võ Văn Rọi.

Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ buông tha cho những mảnh đời bất hạnh. Đến năm 1973, trong một trận càn quét ác liệt của địch, anh Võ Văn Rọi cũng vĩnh viễn ra đi. Nhận được tin báo tử của người con trai độc nhất, người mẹ nghèo ngã quỵ. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguội lạnh, nay nỗi đau mất con lại ập đến bóp nghẹt lấy lồng ngực. Với một người mẹ, việc phải tiễn con đi đã là nỗi đau tận cùng, nhưng việc không thể tìm thấy thi thể con để chắp lại cho vẹn toàn mồ mả mới thực sự là nỗi ám ảnh day dứt khôn nguôi.

Hành trình dò la khắp chốn với tấm áo tự tay may

Không chịu khuất phục trước số phận và nỗi nhớ thương con cào xé tâm can, người mẹ quê mùa ấy đã quyết định bước vào một hành trình không có điểm dừng: Hành trình đi tìm thi thể con.

  • Mẹ gom góp chút ít tài sản còn lại, bồng bế nhau đi khắp mọi nơi theo những thông tin ít ỏi mà đơn vị hoặc người quen gửi về. Mẹ đi từ các nhà giam, trại tập trung cho đến những vùng sông nước Cà Mau bạt ngàn tràm đước.

  • Cứ nghe ở đâu có chiến sự, ở đâu có người hy sinh mà chưa rõ danh tính là mẹ lại tất tả tìm đến. Có những ngày đi bộ rã rời trên những con đường đất bùn lầy lội, đôi chân chi chít vết thương, đói khát và kiệt sức, nhưng ý chí của người mẹ chưa bao giờ lùi bước.

  • Người dân ở những vùng mẹ đi qua vẫn mãi ám ảnh hình ảnh một người phụ nữ già nua, gầy gò, ôm chặt tấm ảnh thẻ nhỏ xíu của con, hễ thấy ai có dáng người hơi giống con là lại chạy ào đến, ôm chầm lấy rồi oà khóc nức nở.

  • Cuộc đoàn tụ nghẹn ngào dưới lớp đất sâu

    Bằng sự kiên trì phi thường mà chỉ tình mẫu tử thiêng liêng mới có thể tiếp sức, cuối cùng điều kỳ diệu cũng đến. Bằng linh cảm của một người mẹ kết hợp với những dấu vết sót lại, mẹ Lê đã tìm được đúng khu vực nơi con trai mình nằm xuống.

    Khi đào lớp đất lạnh lẽo lên, giữa muôn vàn hài cốt đồng đội, mẹ đã nhận ra người con trai duy nhất của mình chính nhờ tấm áo vải mà tự tay mẹ đã thức thâu đêm may cho anh trước ngày lên đường nhập ngũ. Nhìn manh áo đã sờn rách, thấm đẫm máu và đất, người mẹ ngã quỵ, ôm chặt lấy hài cốt con vào lòng mà khóc ngất đi. Đứa con trai bé bỏng ngày nào nay đã nằm trọn trong vòng tay mẹ, dẫu chỉ còn là một nạm xương tàn.

    Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Lê là minh chứng đau thương nhưng vô cùng vĩ đại cho sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam. Hành trình đi tìm con của mẹ đã vượt qua mọi giới hạn của thể xác, trở thành một huyền thoại về tình mẫu tử thiêng liêng, sống mãi trong lòng hậu thế.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn