MẸ NGUYỄN THỊ LÙM – MỘT NGƯỜI CON, MỘT TẤM LÒNG VÌ TỔ QUỐC
Sinh năm 1902 tại làng quê Gio Hải, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, mẹ Nguyễn Thị Lùm lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những nhọc nhằn của người phụ nữ Việt Nam và với tình yêu thương vô bờ dành cho gia đình.
Mẹ chỉ có một người con duy nhất là Nguyễn Quang Trọng. Đó là niềm hy vọng, là chỗ dựa và cũng là niềm tự hào lớn nhất của mẹ. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến giành độc lập, người con trai ấy đã lựa chọn lên đường bảo vệ Tổ quốc, mang theo lời dặn dò và niềm tin của người mẹ già nơi quê nhà.
Những tháng năm chiến tranh là chuỗi ngày mẹ sống trong mong ngóng. Mỗi lá thư, mỗi tin tức từ chiến trường đều trở thành nguồn động viên để mẹ vững lòng. Nhưng rồi điều đau đớn nhất cũng đến: Nguyễn Quang Trọng đã anh dũng hy sinh, trở thành liệt sĩ, hiến dâng trọn tuổi trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ đất nước.
Đối với một người mẹ chỉ có duy nhất một người con, sự mất mát ấy là nỗi đau không gì có thể bù đắp. Thế nhưng mẹ Nguyễn Thị Lùm đã vượt lên nỗi đau riêng, xem sự hy sinh của con là sự cống hiến thiêng liêng cho non sông Việt Nam. Tấm lòng của mẹ là hình ảnh tiêu biểu cho biết bao bà mẹ Việt Nam đã lặng lẽ hy sinh hạnh phúc riêng để đất nước có ngày độc lập.
Để ghi nhận những cống hiến cao quý ấy, ngày 22 tháng 8 năm 1998, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 425 KT/CTN. Danh hiệu không chỉ tôn vinh riêng mẹ Nguyễn Thị Lùm mà còn là sự tri ân đối với tất cả những người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc.
Ngày nay, tại Khu phố 7, thị trấn Cửa Việt, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, nơi thờ phụng mẹ vẫn là địa chỉ để con cháu và người dân địa phương tưởng nhớ. Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Lùm nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng độc lập và hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân của những người con và bằng những giọt nước mắt thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.
Mẹ Nguyễn Thị Lùm tuy chỉ có một người con, nhưng sự hy sinh của người con ấy đã làm nên một biểu tượng bất tử về lòng yêu nước. Hình ảnh người mẹ già lặng lẽ tiễn con ra trận và mãi mãi chờ con trở về là một trang sử cảm động, góp phần làm nên truyền thống anh hùng của quê hương Quảng Trị và của dân tộc Việt Nam.



