Bài viết

MẸ NGUYỄN THỊ LƯU – ĐÔI BÀN TAY THỦ CÔNG VÀ NỐT TRẦM HY SINH NƠI PHỐ CỔ

Gia Lai15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã khép lại, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn vẹn nguyên trong dòng chảy lịch sử của dân tộc. Đằng sau nền độc lập, tự do hôm nay là sự hy sinh xương máu của các anh hùng liệt sĩ và cả những giọt nước mắt thầm lặng của người mẹ hậu phương. Trong số những người mẹ vĩ đại ấy, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lưu (sinh năm 1922) hiện lên như một biểu tượng cao đẹp cho lòng kiên trung và đức hy sinh vô bờ bến.

Mẹ là người con dân tộc Kinh, sinh ra và lớn lên tại xã An Mỹ, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam – vùng đất đồng chiêm trũng giàu truyền thống yêu nước. Lớn lên mang theo sự chịu thương chịu khó của quê hương, mẹ không theo một tôn giáo nào, gắn bó cuộc đời với nghề thủ công nghiệp đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn. Bằng đôi bàn tay khéo léo và tấm lòng chất phác, mẹ vừa lao động chắt chiu vun vén cho gia đình, vừa bồi đắp, nuôi dạy các con khôn lớn. Khi đất nước sục sôi khói lửa chiến tranh, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, các con yêu dấu của mẹ đã tình nguyện lên đường ra mặt trận. Thấu hiểu nghĩa lớn của non sông, người mẹ ấy đã nén dòng nước mắt vào trong, tự tay sửa sang ba lô tiễn những khúc ruột mang nặng đẻ đau của mình vào nơi mưa bom bão đạn.Những năm tháng kháng chiến khốc liệt, mẹ chuyển về trú quán tại thị trấn Quảng Yên, huyện Yên Hưng (nay là phường Quảng Yên, thị thị xã Quảng Yên), tỉnh Quảng Ninh. Nơi mảnh đất vùng ven biển giàu truyền thống lịch sử, mẹ Nguyễn Thị Lưu tiếp tục bám máy, bám nghề thủ công, miệt mài lao động để vừa sản xuất phục vụ đời sống, vừa đóng góp sức người sức của cho tiền tuyến. Đêm đêm bên ánh đèn, mẹ vừa làm lụng vừa mòn mỏi ngóng trông tin con ngoài mặt trận. Nhưng rồi, súng đạn tàn khốc đã cướp đi các con yêu dấu của mẹ, mãi mãi không thể trở về. Nhận những tấm giấy báo tử gửi về, nỗi đau mất con thấu tận tâm can, cắt da cắt thịt. Thế nhưng, người mẹ đất Quảng Yên không gục ngã, mẹ kiên cường nén đau thương, tiếp tục hăng hái lao động và là điểm tựa tinh thần vững chắc cho xóm giềng cho đến những năm tháng cuối đời.Năm 1994, Đảng và Nhà nước đã trang trọng tuyên dương danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lưu" nhằm tri ân những cống hiến vĩ đại và sự chịu đựng âm thầm của mẹ cho nền độc lập dân tộc. Thời hoa lửa rực rỡ và đau thương nay đã khép lại, mẹ đã về với thế giới người hiền, nhưng hình ảnh người mẹ thủ công nghiệp kiên trung ấy sẽ luôn sống mãi cùng lịch sử đất nước, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng và giữ gìn trọn vẹn nền hòa bình của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ NGUYỄN THỊ LƯU – ĐÔI BÀN TAY THỦ CÔNG VÀ NỐT TRẦM HY SINH NƠI PHỐ CỔ | Câu chuyện thời hoa lửa