MẸ NGUYỄN THỊ MỘT: NGỌN LỬA TIẾP NỐI GIỮA ĐẠI NGÀN CHIẾN TÍCH
Nơi những rặng dừa xanh mướt che chở cho những căn cứ bí mật, mẹ Nguyễn Thị Một (1926 – 1959) đã sống một cuộc đời như một nét vẽ thanh mảnh nhưng đầy quyết liệt trong bức tranh lịch sử. Mẹ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần của mẹ đã hóa thân vào ý chí chiến đấu của những đứa con, viết tiếp bản hùng ca "thời hoa lửa" đầy kiêu hãnh.
Mẹ Nguyễn Thị Một cùng ông Võ Văn Lang xây dựng gia đình trên chính mảnh đất quê hương Càng Long. Với 6 người con (03 trai, 03 gái), mẹ là hình ảnh mẫu mực của người phụ nữ nông thôn Nam Bộ: đảm đang, hiền hậu và một lòng son sắt.
Dù cuộc đời mẹ khép lại sớm vào năm 1959, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bắt đầu bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, nhưng những giá trị đạo đức và lòng yêu nước mà mẹ vun đắp đã trở thành hành trang vô giá cho các con bước vào nơi tên rơi đạn lạc.
Người con trai Võ Văn Đô (sinh năm 1951) đã sớm kế thừa dòng máu kiên cường của cha mẹ. Anh tham gia cách mạng từ năm 1967, gia nhập lực lượng Địa phương quân huyện Càng Long – những người "ăn cơm nhà, đánh giặc tại chỗ", thông thuộc từng bờ kinh, gốc dừa.
Cuối năm 1968, trong một trận phục kích đánh địch quyết liệt, Trung sỹ Võ Văn Đô đã anh dũng hy sinh vào ngày 29/12/1968. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới mười bảy, cái tuổi đẹp nhất của đời người, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân để giữ gìn sự bình yên cho xóm ấp quê nhà.
Không lâu sau sự hy sinh của em trai, người anh cả Võ Văn Cứng (sinh năm 1940) cũng dấn thân vào con đường binh nghiệp đầy gian khổ. Anh tham gia cách mạng từ rất sớm (01/01/1960) và trở thành chiến sĩ của Sư đoàn 25 chủ lực Miền – một đơn vị dày dạn kinh nghiệm chiến trường.
Trên cương vị Thượng sỹ, anh đã cùng đồng đội đi qua biết bao trận đánh lớn nhỏ khắp các chiến trường Nam Bộ. Vào tháng 02/1970, giữa lúc cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn cam go nhất, anh Võ Văn Cứng đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh ác liệt. Lời thề giữ nước của anh đã được thực hiện bằng chính dòng máu nóng của người con đất An Trường.
Dù mẹ Nguyễn Thị Một đã đi xa từ trước khi hai con hy sinh, nhưng hương hồn mẹ chắc chắn đã mỉm cười nơi chín suối khi thấy các con mình trưởng thành và tận hiến cho Tổ quốc. Mẹ không kịp nhìn thấy ngày hòa bình, nhưng chính mẹ là người đã thắp lên ngọn lửa đầu tiên trong trái tim những người lính trẻ họ Võ.
Để ghi nhớ công ơn to lớn đó, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng". Tấm bằng Tổ quốc ghi công là sự vinh danh muộn màng nhưng thiêng liêng cho người phụ nữ đã sinh ra những anh hùng.
Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Một là minh chứng cho sức mạnh của sự kế thừa. Mẹ ra đi sớm, nhưng tinh thần của mẹ vẫn sống mãi trong huyết quản của anh Cứng, anh Đô. Ba mẹ con họ đã gặp lại nhau trong cõi vĩnh hằng, hòa mình vào hồn thiêng sông núi, để lại cho người dân An Trường A một niềm tự hào bất diệt.



