Mẹ Nguyễn Thị Mượt – Người mẹ gác bến bờ kinh dừa nước
Mẹ Nguyễn Thị Mượt (Mẹ Tư Mượt) là người Mẹ Việt Nam Anh hùng của vùng đất Long An – cửa ngõ vùng bưng biền Tây Nam Bộ. Mẹ có chồng và 4 người con trai là liệt sĩ. Ngôi nhà lá nằm sát rặng dừa nước bên bờ kinh của Mẹ là trạm giao liên đặc biệt, nơi đưa đón an toàn cho hàng trăm lượt chiến sĩ qua sông đánh giặc.
Vùng sông nước Long An những năm chiến tranh là một chiến trường khốc liệt. Địch sử dụng bo bo, tàu chiến tuần tra ráo riết trên các tuyến kinh rạch, sẵn sàng xả súng vào bất cứ xuồng ghe nào di chuyển nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế của ta. Trong hoàn cảnh kìm kẹp đó, ngôi nhà của Mẹ Tư Mượt vẫn là một "địa chỉ đỏ" vững chắc.
Mẹ dùng ngọn đèn dầu đặt trên bậu cửa sổ làm ám hiệu giao liên: Đèn sáng là bến êm, bộ đội có thể sang sông; đèn tắt là có biến, địch đang tuần tra. Đêm đêm, dưới ánh chớp bom từ xa dội lại, Mẹ cùng các con gái thức trắng để nấu những nồi cháo hành sưởi ấm cho các chiến sĩ giải phóng quân vừa vượt qua dòng sông lạnh giá, bám trụ địa bàn chiến đấu.
Bốn lần nhận giấy báo tử của các con trai ngoài mặt trận, lòng người mẹ già đau đớn đến thắt lòng. Thế nhưng, nỗi đau không làm Mẹ lùi bước. Mẹ biến tình thương con thành bờ vai chở che cho những người lính trẻ từ mọi miền quê hương về, xem họ như ruột thịt, chăm lo từng manh áo sờn vai, từng bữa cơm kho quẹt. Tấm lòng bao la như dòng nước miền Tây của Mẹ Tư Mượt đã dệt nên một huyền thoại thầm lặng nhưng vô cùng bất khuất thời hoa lửa.



