Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Mứt – Người mẹ mù âm thầm nuôi giấu cán bộ

Phú Thọ20/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Mứt, quê ở Quảng Nam, là hình ảnh xúc động về một người mẹ đã chịu đựng những mất mát lớn lao nhưng vẫn kiên cường góp sức cho cách mạng.

Mẹ có 5 người con là liệt sĩ.

Chiến tranh không chỉ cướp đi những người con yêu dấu mà còn để lại cho mẹ những di chứng nặng nề.

Đôi mắt của mẹ bị mù lòa do di chứng của chiến tranh.

Nhưng bóng tối không thể ngăn mẹ tiếp tục giúp đỡ cán bộ, chiến sĩ.

Một người hỏi mẹ:

— Mẹ không nhìn thấy đường, làm sao mẹ có thể giúp các chú cán bộ?

Mẹ trả lời:

— Mắt mẹ không còn nhìn thấy, nhưng đôi tay mẹ vẫn còn làm được việc.

Mẹ dùng đôi tay của mình để đào hầm, tạo nơi trú ẩn cho cán bộ, chiến sĩ hoạt động bí mật.

Mẹ còn dựa vào thính giác nhạy bén để nhận biết những âm thanh bất thường xung quanh.

Sống trong vùng địch kiểm soát, chỉ một tiếng động lạ cũng có thể báo hiệu nguy hiểm.

Vì vậy, mẹ luôn phải hết sức cẩn thận.

Ngày qua ngày, mẹ thổi cơm, chăm sóc và che chở cho hàng chục cán bộ, chiến sĩ biệt động đang bám trụ hoạt động ngay trong lòng vùng địch kiểm soát.

Một chiến sĩ hỏi:

— Mẹ đã già, mắt lại không nhìn thấy, sao mẹ vẫn làm nhiều việc như vậy?

Mẹ trả lời:

— Các chú còn phải chiến đấu. Mẹ còn làm được gì thì mẹ làm.

Mỗi bữa cơm mẹ nấu là một sự chăm lo.

Mỗi căn hầm mẹ đào là một nơi bảo vệ cán bộ.

Mỗi lần mẹ lắng nghe tiếng động bên ngoài là một lần mẹ âm thầm cảnh giác để những người đang hoạt động cách mạng được an toàn.

Trong khi đó, mẹ phải mang trong lòng nỗi đau mất 5 người con.

Năm người con lần lượt hy sinh.

Nỗi đau ấy không thể nào nguôi ngoai.

Nhưng mẹ không để hoàn cảnh của bản thân ngăn mình đóng góp.

Một người hỏi:

— Mẹ đã mất quá nhiều người thân, lại không còn nhìn thấy ánh sáng. Mẹ lấy đâu ra sức mạnh?

Mẹ trả lời:

— Các con đã hy sinh rồi. Mẹ còn sống thì còn phải cố gắng giúp được gì cho cách mạng thì giúp.

Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Mứt khiến người ta xúc động bởi sự hy sinh của mẹ diễn ra trong âm thầm và bóng tối.

Mẹ không trực tiếp cầm súng.

Mẹ không đứng giữa chiến trường.

Nhưng căn hầm, nồi cơm và sự cảnh giác của mẹ đã góp phần bảo vệ những người đang chiến đấu.

Một học sinh hỏi cô giáo:

— Thưa cô, điều đáng khâm phục nhất ở mẹ Nguyễn Thị Mứt là gì?

Cô giáo trả lời:

— Đó là nghị lực. Dù mất 5 người con, đôi mắt bị mù và phải sống trong vùng địch kiểm soát, mẹ vẫn không đầu hàng hoàn cảnh. Mẹ đã dùng những khả năng còn lại của mình để che chở, nuôi giấu cán bộ và góp sức cho cách mạng.

BÀI HỌC

Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Mứt nhắc chúng ta về lòng yêu nước, nghị lực và sự hy sinh thầm lặng.

Mẹ đã mất 5 người con là liệt sĩ, chịu di chứng chiến tranh khiến đôi mắt mù lòa, nhưng vẫn đào hầm, nấu cơm và che chở cho cán bộ, chiến sĩ trong vùng địch kiểm soát.

Qua câu chuyện của mẹ, chúng ta hiểu rằng mỗi người đều có thể đóng góp cho quê hương bằng khả năng của mình, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu.

Thế hệ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn