Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ NGUYỄN THỊ NGÁI – NGƯỜI Ở LẠI GIỮA NỖI NHỚ DÀI HƠN MỘT ĐỜI NGƯỜI

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ NGÁI Sinh năm 1926 – mất năm 1995 Trú quán: Nguộn A, xã Cao Xá Mẹ có hai người con là liệt sĩ

Bắc Ninh30/01/2026Nguyễn Thị Minh Huệ (xã Tân Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ NGUYỄN THỊ NGÁI – NGƯỜI Ở LẠI GIỮA NỖI NHỚ DÀI HƠN MỘT ĐỜI NGƯỜI

Ở xóm Nguộn A, xã Cao Xá, người ta vẫn nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Ngái bằng sự trầm lắng và kính trọng. Không phải vì Mẹ từng nói những lời lớn lao, mà bởi cuộc đời Mẹ là một chuỗi chờ đợi dài dằng dặc, kéo từ những năm chiến tranh cho đến khi tóc đã bạc trắng.

Sinh năm 1926, Mẹ bước vào tuổi làm mẹ trong hoàn cảnh đất nước chưa khi nào yên bình. Những ngày tháng nuôi con lớn lên cũng là những ngày bom đạn vắt ngang làng quê. Khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, hai người con của Mẹ rời nhà, để lại phía sau căn bếp cũ, ngõ nhỏ quen và ánh mắt dõi theo không nói thành lời của người mẹ.

Từ đó, cuộc sống của Mẹ gắn với tin tức từ chiến trường. Mỗi lần có người từ xa về, mỗi lần nghe gọi tên trong xóm, lòng Mẹ lại thắt lại vì hy vọng và lo sợ đan xen. Rồi chiến tranh đã mang đến điều tàn khốc nhất: hai người con của Mẹ đã không trở về. Mất mát ấy không đến trong một khoảnh khắc, mà kéo dài suốt những năm tháng sau này, như một nỗi đau âm ỉ không bao giờ khép lại.

Nhưng Mẹ Nguyễn Thị Ngái không gục ngã. Mẹ chọn cách sống tiếp, lặng lẽ, nhẫn nại, giữ gìn ký ức về các con như giữ một phần máu thịt của mình. Mẹ không kể nhiều về sự hy sinh, không than thở số phận. Với Mẹ, các con đã hoàn thành phần việc của mình với đất nước, và Mẹ cũng phải hoàn thành phần việc của một người ở lại.

Những năm cuối đời, Mẹ sống bình dị nơi xóm Nguộn A, trong sự yêu thương và kính trọng của bà con. Dáng Mẹ gầy gò, ánh mắt trầm buồn, nhưng luôn toát lên sự điềm tĩnh của người đã đi qua mất mát mà không để nỗi đau làm mình gục ngã.

Năm 1995, Mẹ Nguyễn Thị Ngái ra đi. Mẹ rời thế gian này khi chiến tranh đã lùi xa, để lại cho quê hương Cao Xá một câu chuyện không ồn ào, nhưng đủ sâu để người sau phải lặng im khi nhớ tới.

Hôm nay, nhắc đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ngái, người ta nhớ đến một người mẹ ở lại – ở lại với nỗi nhớ, với sự chờ đợi, và với niềm tin rằng sự hy sinh của các con mình là điều không vô nghĩa.

Hai người con đi xa không ngày trở lại.
Một người mẹ ở lại, mang theo ký ức suốt cả đời.
Nguộn A còn đó tên Mẹ,
như một phần ký ức không thể tách rời của quê hương

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn