Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ NGUYỄN THỊ NGÂU (SN 1921 – MN 1997 – Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc)

MẸ NGUYỄN THỊ NGÂU (SN 1921 – MN 1997 – Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc) Sinh năm 1921, Mẹ Nguyễn Thị Ngâu thuộc thế hệ phụ nữ lớn lên giữa chiến tranh và đói nghèo. Nhưng chính trong gian khổ ấy, bản lĩnh và tình yêu nước của mẹ đã được tôi luyện, trở thành sức mạnh lớn lao để mẹ chèo chống gia đình và nuôi dạy các con. Mẹ có hai người con: Anh Nguyễn Văn Tư và Anh Nguyễn Văn Bé. Cả hai cùng bước theo con đường cách mạng, mang theo sự hun đúc của mẹ về lòng trung kiên. Dù nghèo, nhà đông, mẹ chưa

Vĩnh Long11/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ NGUYỄN THỊ NGÂU (SN 1921 – MN 1997 – Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc)

Sinh năm 1921, Mẹ Nguyễn Thị Ngâu thuộc thế hệ phụ nữ lớn lên giữa chiến tranh và đói nghèo. Nhưng chính trong gian khổ ấy, bản lĩnh và tình yêu nước của mẹ đã được tôi luyện, trở thành sức mạnh lớn lao để mẹ chèo chống gia đình và nuôi dạy các con.

Mẹ có hai người con: Anh Nguyễn Văn Tư và Anh Nguyễn Văn Bé. Cả hai cùng bước theo con đường cách mạng, mang theo sự hun đúc của mẹ về lòng trung kiên. Dù nghèo, nhà đông, mẹ chưa từng một lần giữ con lại cho riêng mình. Mẹ nói: “Mình cực chút cũng được, miễn tụi nó làm điều phải.”

Trong những năm ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ Ngâu trở thành chỗ dựa của nhiều cán bộ địa phương. Nhà mẹ vừa là nơi liên lạc, vừa là nơi cất giấu tài liệu. Người ta còn kể mẹ từng đối mặt trực tiếp với lính Mỹ khi chúng vào làng lục soát. Với dáng vẻ yếu đuối nhưng cứng cỏi, mẹ đã bảo vệ được hầm bí mật ngay trong sân nhà mình.

Ngày các con hy sinh là ngày đau nhất cuộc đời mẹ. Mẹ mất con khi chúng còn quá trẻ. Nhưng mẹ không than trách, càng không ngã quỵ. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nhang, rồi quay về tiếp tục việc hỗ trợ cách mạng. Mọi người trong xóm cảm phục nói: “Mẹ Nguân đau như đứt ruột mà vẫn đứng vững như trời.”

Sau giải phóng, mẹ sống thêm nhiều năm và được chính quyền, nhân dân kính trọng. Khi mẹ mất vào năm 1997, người dân đưa mẹ đi trong sự tiếc thương vô bờ. Bởi với họ, mẹ không chỉ là một người mẹ bình thường, mà là chứng nhân của thời khắc dữ dội nhất của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn