MẸ NGUYỄN THỊ NGUYÊN – NGƯỜI MẸ LONG ĐỨC TIỄN CON VÀO LỬA ĐẠN
Mẹ Nguyễn Thị Nguyên, người dân tộc Kinh ở xã Long Đức, thành phố Trà Vinh, là người mẹ đã lặng lẽ tiễn hai người con trai vào những đơn vị chiến đấu tinh nhuệ giữa thời hoa lửa. Trong khói lửa chiến tranh, Mẹ chấp nhận nỗi đau riêng để giữ trọn niềm tin sắt son vào độc lập dân tộc. Sự hy sinh của Mẹ và các con đã góp phần làm nên truyền thống cách mạng kiên cường của quê hương Trà Vinh anh hùng.
Giữa vùng đất Long Đức giàu truyền thống cách mạng, nơi mỗi con đường, bờ ruộng đều từng in dấu chân người chiến sĩ, có một người mẹ âm thầm góp phần làm nên lịch sử bằng chính nỗi đau và lòng kiên trung của mình. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nguyên.
Mẹ Nguyễn Thị Nguyên là người dân tộc Kinh, cùng chồng là ông Nguyễn Văn Lai (sinh năm 1920) dựng xây một gia đình đông đúc với 10 người con (05 trai, 05 gái). Trong căn nhà nhỏ nơi vùng chiến sự, Mẹ không chỉ nuôi con khôn lớn bằng bát cơm, manh áo, mà còn nuôi dưỡng trong các con tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Những năm kháng chiến chống đế quốc Mỹ, chiến tranh lan rộng trên mảnh đất Trà Vinh. Khi tiếng gọi non sông vang lên, Mẹ hiểu rằng sẽ có ngày các con phải rời xa vòng tay mình. Dù biết phía trước là hiểm nguy, gian khổ, Mẹ vẫn nén lòng tiễn con ra trận với niềm tin sắt đá vào ngày đất nước thanh bình.
Người con trai đầu tiên của Mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Đáo. Anh tham gia cách mạng từ rất sớm và giữ chức vụ Tiểu đội trưởng thuộc đơn vị Biệt động Đại đội thị xã Trà Vinh – lực lượng chiến đấu đặc biệt tinh nhuệ, hoạt động ngay giữa lòng địch. Với tinh thần quả cảm của người chiến sĩ biệt động “xuất quỷ nhập thần”, anh đã không quản hiểm nguy, hoàn thành nhiều nhiệm vụ quan trọng trong nội đô. Ngày 20 tháng 4 năm 1965, trong lúc đang trên đường thực hiện nhiệm vụ công tác, anh đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình và đồng đội.
Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh vẫn tiếp diễn. Tiếp bước anh trai, người con trai thứ hai của Mẹ là Nguyễn Văn Chiệu gia nhập cách mạng vào đầu năm 1971. Anh mang cấp bậc Trung sĩ, chiến đấu trong đội hình Đại đội 67, kiên cường bám trụ địa bàn, bảo vệ phong trào cách mạng tại địa phương. Trong một trận càn ác liệt của quân địch ngày 19 tháng 5 năm 1973, anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và ngã xuống khi mới tròn 21 tuổi, hòa máu xương mình vào lòng đất mẹ Long Đức.
Hai người con trai của Mẹ đã lần lượt ra đi ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của anh Đáo, anh Chiệu và bằng những giọt nước mắt lặng lẽ của người mẹ già suốt những năm dài chờ đợi tin con giữa bom đạn chiến tranh.
Ghi nhận công lao trời biển và sự hy sinh thầm lặng của Mẹ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý:
BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
(Theo Quyết định số 720/QĐ-CTN)
Mẹ Nguyễn Thị Nguyên và gia đình đã viết nên một trang sử lặng thầm nhưng rực sáng về lòng yêu nước trên quê hương Long Đức. Sự hy sinh của Mẹ và các liệt sĩ là mạch nguồn truyền thống, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình và trách nhiệm gìn giữ, xây dựng quê hương Trà Vinh ngày càng giàu đẹp, nghĩa tình.



