MẸ NGUYỄN THỊ NHỊN – MẸ CỦA NHỮNG ĐỨA CON ANH HÙNG
Hôm tôi đến, đúng vào dịp lễ kỷ niệm 105 năm ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, ngày chị em nữ được tôn vinh, ngày các thành viên trong gia đình bày tỏ lòng kính yêu đối với những người mẹ, người bà, ...Tuy nhiên, với chị Đặng Thị Ao ấp Tân Trung xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách lại là một ngày chứa đựng nhiều nỗi buồn. Không như những đứa con trong nhiều gia đình khác được sum vầy bên mẹ, chúc cho mẹ sống vui, sống thọ cùng con cháu, chị Ao buồn rơm rớm 06 năm rồi niềm vui ấy không đến với chị. Người Mẹ kính yêu của chị đã ra đi - mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Nhịn.
Theo lời kể của chị, mẹ Nguyễn Thị Nhịn sinh năm 1926 ấp Thanh Trung nay là ấp Tân Trung, xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách. Mẹ Nhịn có 09 người con, gồm 05 con trai và 04 con gái. Những năm đất nước bị chiến tranh, nhiều gia đình phải chìm trong máu lửa, lòng căm thù giặc sâu sắc, những người chồng, người cha, người con từ biệt người thân và gia đình lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Chiến tranh ngày càng ác liệt, cũng như bao thanh niên trai tráng trong làng, ông Đặng Văn Khinh, sinh năm 1924, chồng Mẹ từ biệt người vợ thương yêu lên đường làm nhiệm vụ. Trải qua nhiều trận chiến ở các nhiệm vụ khác nhau từ đội Thanh niên Tiền phong nhận nhiệm vụ giao bưu đến ấp đội, xã đội phó, xã đội trưởng. Năm 1971- 1972, làm Xã đội chánh xã Hưng Khánh Trung. Ngày 3 tháng 4 năm 1972, được sự phân công của Xã ủy, Ông đi thu tài chánh đụng bọn nghĩa quân chiến đấu và anh dũng hy sinh.
Sớm giác ngộ cách mạng, noi theo truyền thống yêu nước của gia đình, năm 1964 người con thứ hai của Mẹ - anh Đặng Văn Khi, sinh năm 1948, lúc đó vừa tròn 16 tuổi đã tình nguyện lên đường bảo vệ Tổ quốc. Anh tham gia bộ đội địa phương huyện Mỏ Cày. Tháng 7 năm 1966, đi chống càn bọn lính ở xã Phú Sơn huyện Chợ Lách bị bắn trọng thương và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Hay tin con mất, Mẹ như chết lặng, còn đau đớn nào hơn khi tre già phải khóc măng non, càng đau đớn bao nhiêu lòng căm thù giặc của Mẹ càng sâu sắc.
Hiểu được nỗi đau lòng Mẹ, quyết chí trả thù bọn giặc ngoại xâm đã gây đau thương tan tóc cho nhiều gia đình. Năm 1968, người con trai thứ ba của Mẹ - anh Đặng Văn Khả, sinh năm 1950 (lúc đó được 18 tuổi) anh từ biệt gia đình lên đường làm nghĩa vụ của người con sống trong quê hương phải gánh chịu nhiều đạn bom. Thời gian đầu anh tham gia du kích, đến năm 1970 bị địch phát hiện bắt tù đày ở Côn Đảo, chúng đã tra khảo dã man nhưng anh luôn giữ chí khí của người chiến sĩ cách mạng thà chịu chết chứ không khai báo. Sau thời gian giam giữ hai năm chúng không thu thập được gì, được trao trả tù binh, bến sông Thạch Hãn, anh về địa phương và được đơn vị cho đi an dưỡng ở Ninh Bình. Năm 1973, trở về lại tiếp tục tham gia bộ đội - Trung đoàn chiến thắng ở tỉnh Đồng Tháp, sau đó bị thương, năm 1975 xuất ngũ. Hiện tại là thương binh hạng 3/4.
Nêu gương truyền thống gia đình cách mạng, những người anh đi trước, vào những năm 1970, hai người con gái thứ tư và thứ năm của Mẹ cũng tích cực tham gia công tác ở xã đoàn, cựu thanh niên xung phong. Hiện tại đang sống cùng gia đình nuôi dạy con cháu.
Phần Mẹ, vốn là một phụ nữ nghèo gia cảnh khó khăn, sống trong sự áp bức bất công của bọn ngoại xâm, Mẹ sớm giác ngộ cách mạng. Mẹ luôn nhiệt tình ủng hộ cách mạng, giáo dục, động viên các con lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ở lại địa phương, Mẹ vất vả lao động để có thêm điều kiện nuôi chứa cán bộ. Ngày anh Hai mất đi rồi đến anh Ba bị tù đày ra Côn Đảo, rồi đến chồng Mẹ cũng bỏ Mẹ mà đi. Nhưng Mẹ đành cố gượng để sống tiếp quãng đời còn lại, nuôi dạy các con nên người. Bởi! lúc đó các anh, các chị còn quá nhỏ. Mẹ không rơi nước mắt khi nói về chồng, về con, bởi những giọt nước mắt đó đã được Mẹ đè nén trong lòng. Mẹ gượng sống để trở thành điểm tựa cho các con và sức khỏe của Mẹ cũng yếu dần. Những ngày cuối đời, Mẹ sống cùng người con gái út chị Đặng Thị Ao. Chị muốn bù đắp cho những ngày Mẹ sống trong gian khổ, nhớ chồng, nhớ con, chị không lập gia đình để cạnh bên an ủi, chăm sóc cho Mẹ. Năm 2009, Mẹ mất đi, thọ 79 tuổi. Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng vào ngày 21 tháng 7 năm 2014.
Nguyện xứng đáng với truyền thống gia đình, những người con, người cháu của Mẹ ngày nay đã đi theo con đường cách mạng trở thành đảng viên ưu tú, xứng đáng với lời Mẹ dạy.



