MẸ NGUYỄN THỊ PHẤN: NGỌN LỬA TINH THẦN
Mẹ Nguyễn Thị Phấn kết duyên cùng ông Nguyễn Văn Hột (sinh năm 1918), một người con đến từ huyện Cầu Kè. Gia đình mẹ có 07 người con (03 trai, 04 gái). Dưới nếp nhà tại xã Tân An, mẹ đã nuôi dạy các con bằng những câu chuyện về sự chính nghĩa và lòng tự tôn dân tộc, chuẩn bị cho họ một tâm thế sẵn sàng xả thân khi quê hương cần đến.
Người con trai Nguyễn Văn Tây (sinh năm 1936) sớm giác ngộ cách mạng và lên đường chiến đấu từ tháng 5/1961. Với bản lĩnh và sự mưu trí, anh nhanh chóng trưởng thành và giữ chức vụ Đại đội phó thuộc Tiểu đoàn 509.
Trong những năm tháng đối đầu trực diện với kẻ thù, anh Tây luôn là người chỉ huy gương mẫu, xông xáo trên mọi mặt trận. Ngày 19/5/1971 – đúng vào ngày kỷ niệm sinh nhật Bác, người chiến sĩ ấy đã anh dũng hy sinh khi đang cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Anh ngã xuống khi lý tưởng giải phóng miền Nam đang rực cháy hơn bao giờ hết.
Nối tiếp bước chân của anh trai, người con trai khác của mẹ là Nguyễn Văn Hồng (sinh năm 1935) cũng gia nhập hàng ngũ cách mạng vào đầu năm 1972. Anh là chiến sĩ với cấp bậc Hạ sỹ thuộc Tiểu đoàn 501 tỉnh Trà Vinh.
Vào những ngày cuối tháng 11 năm 1974, khi tiếng súng của ngày đại thắng đã bắt đầu vang vọng đâu đó, anh Hồng cùng đồng đội tham gia trận đánh ác liệt để phá kềm, mở rộng vùng giải phóng. Trong trận chiến đầy cam go ngày 29/11/1974, người lính ấy đã vĩnh viễn nằm lại mảnh đất quê hương. Hai người con của mẹ Phấn đã lần lượt ra đi, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho ngày hòa bình.
Mẹ Nguyễn Thị Phấn đã đi qua cuộc chiến với một nghị lực phi thường. Mẹ mất năm 1997, thọ 81 tuổi. Cuộc đời mẹ là một nốt trầm hùng tráng trong bản anh hùng ca của dân tộc, là người giữ lửa cho truyền thống gia đình luôn rạng rỡ.
Để ghi nhớ công ơn vô hạn, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng".
Câu chuyện của mẹ Phấn và các anh Tây, Hồng nhắc nhở chúng ta rằng, mỗi chiến thắng đều được xây đắp bằng nỗi đau và sự hy sinh của những người mẹ. Một người là Đại đội phó, một người là Hạ sỹ, dù ở cương vị nào, họ đều có chung một trái tim dành cho Tổ quốc và một người mẹ luôn dõi theo sau lưng.



