MẸ NGUYỄN THỊ RÀNH (1900 – 1979): "MẸ CỦ CHI", BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ CỦA ĐẤT THÉP THÀNH ĐỒNG VÀ NỖI ĐAU 10 LẦN TIỄN BIỆT
MẸ NGUYỄN THỊ RÀNH (1900 – 1979): "MẸ CỦ CHI", BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ CỦA ĐẤT THÉP THÀNH ĐỒNG VÀ NỖI ĐAU 10 LẦN TIỄN BIỆT

Tên tuổi của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Rành (thường gọi thân thương là Mẹ Mười Rành, sinh tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh) đã khắc sâu vào lịch sử dân tộc như một biểu tượng vĩ đại về lòng kiên trung và sự hy sinh vô bờ bến. Tên của Mẹ không chỉ trân trọng được ghi danh trên tuyến đường huyết mạch tại Củ Chi cùng nhiều công trình giáo dục, mà hình ảnh Mẹ chính là hiện thân sinh động nhất cho sức mạnh thần kỳ của mảnh đất "Đất thép thành đồng".
Cuộc đời Mẹ Mười Rành là một chuỗi những ngày tháng nén đau thương thành sức mạnh chiến đấu. Mẹ có đến 8 người con trai và 2 người cháu (1 cháu nội, 1 cháu ngoại) lần lượt ngã xuống vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trong kháng chiến chống Pháp, Mẹ tiễn những người con đầu tiên ra chiến khu và bàng hoàng nhận tin hai người con ngã xuống. Sang thời kỳ chống Mỹ, khi vùng đất Củ Chi biến thành tâm điểm càn quét của Mỹ - ngụy với bom đạn và chất độc hóa học giội xuống mỗi ngày, Mẹ lại tiếp tục động viên các con còn lại và cháu nội, cháu ngoại gia nhập lực lượng du kích và quân chủ lực. Cứ mỗi lần nhận một tấm giấy báo tử gạt đi giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo, Mẹ lại lặng lẽ đào thêm một đoạn hầm, giấu thêm một nắm gạo, kiên cường làm chỗ dựa cho những đoàn quân thọc sâu vào căn cứ địch.
Tầm vóc của Mẹ Nguyễn Thị Rành không chỉ dừng lại ở tấm lòng người mẹ dâng hiến những người thân yêu nhất cho Tổ quốc, mà Mẹ trực tiếp là một "pháo đài ngầm" kiên trung của cách mạng. Căn nhà nhỏ của Mẹ tại xã Phước Hiệp nằm ngay sát tầm bốt địch nhưng lại là nơi nuôi giấu, bảo vệ an toàn cho hàng trăm lượt cán bộ lãnh đạo cao cấp của Trung ương Cục miền Nam và Quân khu Sài Gòn - Gia Định. Địch nhiều lần đốt nhà, gom dân, tra tấn Mẹ dã man nhằm tìm ra các căn hầm bí mật, nhưng trước họng súng kẻ thù, Mẹ vẫn giữ trọn lời thề trung thành với Đảng, với bộ đội. Năm 1978, Mẹ vinh dự được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi còn sống – sự tri ân đặc biệt cho một người mẹ đã lấy nỗi đau mất mát của riêng mình để dệt nên ngày vui chung của toàn dân tộc.
Sự hy sinh của Mẹ Mười Rành là minh chứng đanh thép rằng: sức mạnh của chiến tranh nhân dân Việt Nam không chỉ được đo bằng hỏa lực trận địa hay tài thao lược của các danh tướng, mà còn được đúc kết từ chính lòng dũng cảm, sự nhẫn nại và tình yêu nước bao la của những người mẹ miền Nam – những người đã biến nếp nhà thô sơ thành pháo đài không thể công phá trong lòng dân.


