MẸ NGUYỄN THỊ RÀNH: "BÀ MẸ ĐẤT THÉP" VÀ NỖI ĐAU HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI
Tại vùng đất Củ Chi "đi dễ khó về", nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và lửa, cái tên Nguyễn Thị Rành (Mẹ Tám Rành) đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh tận cùng của người phụ nữ miền Nam. Mẹ không chỉ là người xây dựng những hầm bí mật đầu tiên, mà còn là người mẹ vĩ đại đã hiến dâng 8 người con trai và 1 người cháu nội cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời mẹ là một bản hùng ca về lòng kiên trung, nơi nước mắt chảy ngược vào tim để giữ vững lời thề với đất nước.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại ấp Phước Hòa, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ, ngôi nhà của Mẹ không chỉ là nơi che chở cho những người con máu mủ mà còn là căn cứ lòng dân vững chắc nhất của cách mạng. Mẹ bắt đầu đào hầm nuôi giấu cán bộ từ thời kháng chiến chống Pháp, và suốt hàng chục năm sau đó, dưới sự đánh phá điên cuồng của giặc Mỹ, những căn hầm trong vườn nhà Mẹ vẫn chưa bao giờ trống trải.
Phóng viên: Thưa những nhân chứng lịch sử tại "Đất thép thành đồng", điều gì khiến một người mẹ có thể chịu đựng được nỗi đau mất con liên tiếp mà vẫn không một phút giây nao núng ý chí?
Nhân chứng: Nỗi đau của Mẹ Tám Rành là nỗi đau không lời nào tả xiết. Từ năm 1954 đến năm 1972, Mẹ liên tục nhận tin báo tử. Có những lúc vừa giỗ đứa con này xong lại nhận tin đứa con khác ngã xuống. Kẻ thù biết Mẹ có con đi giải phóng nên thường xuyên kéo đến bao vây, tra tấn, đốt nhà. Chúng dí súng vào đầu Mẹ hỏi con ở đâu, Mẹ chỉ thẳng tay vào ngực mình mà bảo: "Con tao ở trong này này!". Tinh thần thép của Mẹ khiến quân thù phải run sợ, còn anh em cán bộ thì coi Mẹ như điểm tựa tâm linh lớn nhất giữa vùng tâm điểm đánh phá.
Mẹ Rành không chỉ tiễn con đi, Mẹ còn là một chiến sĩ giao liên mưu trí. Mẹ dùng gánh hàng xén, thúng rau để chuyển tài liệu, thuốc men cho du kích. Những năm tháng ác liệt nhất của chiến dịch "Tìm và Diệt", khi Củ Chi bị cày xới bởi bom phát quang và chất độc hóa học, Mẹ vẫn bám trụ đất làng. Mẹ bảo: "Đất của cha ông, con cái mình ngã xuống ở đây, mình đi đâu cho đành".
Phóng viên: Hình ảnh Mẹ Rành trong những ngày đầu giải phóng hiện lên như thế nào trong ký ức của đồng bào?
Nhân chứng: Ngày 30/4/1975, khi đất nước hoàn toàn độc lập, người ta thấy Mẹ đứng trước hiên nhà đổ nát, đôi mắt mờ đục nhìn về phía rừng xa. Mẹ không khóc thành tiếng, nhưng ai cũng hiểu Mẹ đang gọi tên 8 người con của mình về ăn bữa cơm thống nhất. Mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào năm 1978 – một trường hợp đặc biệt khi một bà mẹ được vinh danh anh hùng bằng chính sự hy sinh và lòng quả cảm trực tiếp trong chiến đấu.
Mẹ Nguyễn Thị Rành qua đời năm 1979, nhưng tên Mẹ đã trở thành tên của những con đường, những ngôi trường tại TP. Hồ Chí Minh. Mẹ là đại diện tiêu biểu cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam: âm thầm chịu đựng,



