Mẹ Nguyễn Thị Rành – Bà mẹ thép đất Củ Chi
"Có một người mẹ đã tiễn tám người con trai ra trận. Khi người con cuối cùng lên đường, mẹ không níu áo, không khóc lóc. Mẹ chỉ nói một câu ngắn gọn: 'Nếu nước còn giặc, con cứ đi.' Câu nói ấy đã trở thành biểu tượng của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh..."
Vùng đất Củ Chi hôm nay yên bình với những cánh đồng xanh và những con đường rộng mở.
Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng được mệnh danh là "đất thép thành đồng".
Dưới lòng đất là hàng trăm ki-lô-mét địa đạo.
Trên mặt đất là bom cày, đạn xới.
Và giữa vùng đất khốc liệt ấy có một người mẹ mà cả Củ Chi đều kính trọng.
Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900, tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Gia Định (nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh).
Gia đình mẹ nghèo.
Suốt đời gắn bó với ruộng đồng.
Nhưng trái tim của mẹ luôn hướng về cách mạng.
Ngay từ những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp, căn nhà nhỏ của mẹ đã trở thành nơi nuôi giấu cán bộ.
Những hầm bí mật được đào ngay dưới nền nhà.
Biết bao chiến sĩ đã được mẹ che chở, nuôi dưỡng.
Rồi chiến tranh chống Mỹ bùng nổ.
Các con trai của mẹ lần lượt xin gia nhập lực lượng cách mạng.
Người con đầu tiên lên đường.
Rồi người thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư...
Cho đến khi cả tám người con trai đều khoác lên mình màu áo của người chiến sĩ.
Có người hỏi mẹ:
"Nhà chỉ còn mấy người phụ nữ, sao mẹ vẫn để các con đi hết?"
Mẹ chỉ nhẹ nhàng trả lời:
"Nếu ai cũng giữ con mình ở nhà thì ai đánh giặc?"
Một câu nói giản dị.
Nhưng đủ để nói lên tấm lòng của một người mẹ đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng.
Chiến tranh ngày càng ác liệt.
Những trận càn quét của quân địch diễn ra liên miên.
Củ Chi trở thành vùng đất bị đánh phá dữ dội nhất miền Nam.
Máy bay rải bom.
Pháo binh bắn ngày đêm.
Xe tăng cày nát ruộng đồng.
Nhưng người dân Củ Chi vẫn bám đất.
Và Mẹ Nguyễn Thị Rành cũng vậy.
Ban ngày làm ruộng.
Ban đêm tiếp tế lương thực cho du kích.
Đôi bàn tay từng cấy lúa giờ đào hầm, tải đạn, chăm sóc thương binh.
Rồi những tin dữ lần lượt tìm về.
Người con đầu tiên hy sinh.
Mẹ lặng lẽ thắp hương.
Ít lâu sau...
Đến người con thứ hai.
Rồi người thứ ba.
Chiến tranh không cho mẹ thời gian để nguôi ngoai.
Mỗi lần nhận giấy báo tử là một lần trái tim người mẹ quặn thắt.
Thế nhưng...
Mẹ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ngăn cản những người con còn lại.
Người con út từng nắm tay mẹ hỏi:
"Mẹ có sợ mất con nữa không?"
Mẹ nhìn con thật lâu.
Rồi khẽ nói:
"Mẹ sợ chứ.
Mẹ nào mà chẳng thương con.
Nhưng mẹ còn sợ hơn nếu đất nước mình mãi làm nô lệ."
Lời nói ấy không phải của một người mẹ thép không biết đau.
Đó là lời của một người mẹ đã vượt lên chính nỗi đau của mình vì độc lập dân tộc.
Đến ngày đất nước thống nhất, tám người con của mẹ Nguyễn Thị Rành đều đã anh dũng hy sinh.
Nỗi đau ấy không gì có thể bù đắp.
Nhưng mẹ chưa bao giờ than trách.
Mỗi lần có người đến thăm, mẹ chỉ nói:
"Các con tôi đã làm tròn bổn phận với Tổ quốc."
Không chỉ mất các con, Mẹ Nguyễn Thị Rành còn dành cả cuộc đời để nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng.
Ngôi nhà của mẹ từng nhiều lần bị địch lục soát.
Bản thân mẹ bị bắt, bị tra khảo.
Nhưng mẹ không khai báo.
Không để lộ một bí mật nào.
Với đồng đội, mẹ không chỉ là người mẹ của tám liệt sĩ.
Mẹ còn là người mẹ của cả vùng địa đạo Củ Chi.
Sau ngày đất nước thống nhất, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Tên tuổi của mẹ được nhắc đến như biểu tượng của "Bà mẹ thép đất Củ Chi".
Không chỉ bởi những mất mát mà mẹ đã chịu đựng.
Mà bởi ý chí kiên cường, bất khuất của một người mẹ Việt Nam.
Ngày nay, khi đến Địa đạo Củ Chi, nhiều người không chỉ tìm hiểu về những đường hầm dưới lòng đất.
Họ còn nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Rành với tất cả sự kính trọng.
Bởi chính những người mẹ như mẹ đã làm nên sức mạnh của "đất thép thành đồng".
Không có các mẹ...
Sẽ không có một hậu phương vững chắc.
Không có những người con quả cảm.
Và cũng sẽ không có mùa xuân thống nhất của dân tộc.
Thời Hoa Lửa xin khép lại bằng lời của chính Mẹ Nguyễn Thị Rành, một lời nhắn gửi đã trở thành biểu tượng của tinh thần Việt Nam:
"Mẹ nào cũng thương con. Nhưng khi Tổ quốc cần, mẹ sẵn sàng để con đi."
Đó là tình yêu lớn hơn cả tình mẫu tử.
Là sự hy sinh thầm lặng của hàng vạn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Và cũng là lý do để hôm nay, mỗi chúng ta sống trong hòa bình, càng thêm biết ơn những người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho đất nước.



